Lục bình (hay bèo tây) lâu nay là “kè thù” của giao thông đường thủy, của ngành thủy lợi cũng như ảnh hưởng lớn tới nhiều lĩnh vực SX nông nghiệp.

Có thể nói lục bình đang là một dạng ô nhiễm môi trường khó chữa trị nhất hiện nay.

Lục bình (tên khoa học là Eichornia crassipes) là một loại thực vật ngoại lai xâm lấn vô cùng nguy hiểm, đe dọa sự ổn định của các vùng sinh thái nước ngọt, cạnh tranh với tất cả các loài khác phát triển trong các vùng lân cận, đặt ra một mối đe dọa đến đa dạng sinh học thủy sản.

Tien ti troi song vi luc binh - Anh 1

Lục bình (tên khoa học là Eichornia crassipes) là một loại thực vật ngoại lai xâm lấn vô cùng nguy hiểm

Lục bình là nơi để một số sinh vật môi giới gây hại cho sức khỏe con người ẩn nấp, điển hình như muỗi, sán, chuột, ốc bươu vàng và một số động vật gây hại khác.

Lục bình là nguyên nhân gây tắc nghẽn hệ thống tưới tiêu, thủy lợi, tràn ngập vào các đồng lúa, lấy oxy của môi trường nước, làm ảnh hưởng đến các loài thủy sinh, đặc biệt là các khu nuôi trồng thủy sản. Lục bình còn gây cản trở giao thông đường thủy, hoặc thoát nước trong các trung tâm thành phố, gây ngập lụt cục bộ trong mùa mưa...

Tại Hội một hội thảo về giải pháp kiểm soát lục bình mới đây tại TP.HCM với sự tham gia của Sở NN-PTNT các tỉnh như Long An, Tiền Giang, Vĩnh Long, Bình Dương, Tây Ninh, Đồng Nai, Bình Phước, Bà Rịa - Vũng Tàu và TP. HCM, nhiều tỉnh đã bày tỏ sự... bất lực trước vấn nạn lục bình.

Ông Võ Kim Thuần, Chi cục trưởng Chi cục Thủy lợi Long An cho biết: Trên hệ thống kênh rạch của tỉnh này, lục bình phát triển rất mạnh, gây cản trở dòng chảy, ảnh hưởng nghiêm trọng giao thông thủy cũng như SX nông nghiệp, thủy sản và sinh hoạt của người dân. Nhiều khu vực bị lục bình lấp kín, gây ô nhiễm nguồn nước trầm trọng, giảm đa dạng sinh học và là nơi chứa đủ loại mầm bệnh.

Các “rừng” lục bình là nơi trú ngụ và sinh sôi hết sức lý tưởng của chuột, ốc bươu vàng, gây thiệt hại lớn cho SX nông nghiệp. Hàng năm UBND tỉnh Long An thậm chí phải có riêng văn bản đốc thúc, chỉ đạo các địa phương ra quân cấp bách trục vớt lục bình trên sông, kênh, rạch...

“Tuy nhiên sau mỗi đợt ra quân trục vớt, mọi việc cứ như ném đá ao bèo, chỉ một thời gian sau lục bình lại sinh sôi và dày đặc trở lại”, ông Thuần ngán ngẩm.

Tại nhiều địa phương, biện pháp kiểm soát lục bình hiện nay chủ yếu vẫn dựa vào thu gom, trục vớt bằng biện pháp thủ công và các máy phay cắt tự chế, chi phí vô cùng tốn kém. Một số nơi buộc phải sử dụng diệt lục bình bằng thuốc trừ cỏ, tuy nhiên lại có nguy cơ ô nhiễm môi trường và hiệu quả cũng không triệt để.

Ông Phạm Văn Yên, PGĐ Sở NN-PTNT Tây Ninh cho biết: Hàng năm, Tây Ninh phải chi nhiều tỉ đồng cho việc trục vớt lục bình thủ công lẫn các phương tiện cơ giới tự chế để hạn chế lục bình trên nhánh sông Vàm Cỏ chảy qua địa bàn tỉnh.

Tỉnh cũng đã từng kết hợp đồng với một số đơn vị, DN để trục vớt lục bình trong nhiều năm, với số tiền hàng tỷ đồng nhưng hiệu quả mang lại không như mong đợi, vấn nạn lục bình đâu lại vào đó.

Tương tự tại TP.HCM, ngoài các biện pháp trục vớt thủ công và bằng máy phay cắt rất tốn kém và không triệt để, việc sử dụng biện pháp thuốc trừ cỏ gần như không thể thực hiện do quan ngại về ô nhiễm nguồn nước và hệ sinh thái…