(Nghệ thuật mới) - Trước khi gửi thơ cho chuyên mục Nghệ thuật mới của Báo Phunutoday, nhà thơ Trần Mạnh Hảo nói: “Tôi sẽ gửi những bài thơ cổ điển cho tờ báo nghệ thuật mới nhất”. Mới hay cũ không phụ thuộc quá nhiều vào hình thức mà phụ thuộc vào cái nhìn của nhà thơ.

Kèn dế

có lẽ trời đêm nuốt sống anh
không dưng sương ướp muối trên cành
nếu khuya không chợt chơi kèn dế
anh đã chìm trong mỗi trống canh

Cúc cu em

Trong những chiếc lồng khác nhau chim cu gọi bạn
tiếng chim tự do bay thấu mọi cây cành
em bay tự do ngoài vòm trời tư tưởng
sao tiếng gọi bạn tình không đến được lồng anh ?

Đàn quạ

Trẻ con làng tôi nhìn trời ngơ ngác
quạ nói tiếng người từng đàn bay qua
đàn quạ vừa bay vừa kêu ác ác
đàn quạ vừa bay vừa kêu quà quà

Lục bát buồn

Một ngày buồn, hai ngày buồn
tôi ngồi mở hết ngọn nguồn trời xanh
chẳng ai hành cũng đoạn đành
hình như tôi chợt hóa thành người ta

Tôi đầy tôi tới bao la
chính em vừa đẩy tôi ra khỏi mình

Nghĩ

Nghĩ cho cùng
anh không còn gì để nghĩ

Cây tận hoa
còn lá

Yêu tận cùng
không còn gì để yêu

Trời lành lạnh
đêm đổ mồ hôi sương đẫm

Bình minh
sương em trốn đâu ?

Nghĩ cho cùng
đêm mai lại sương

Chết vì nghĩ

Giấu

Tồn tại trên đất
anh bị thừa ra
không biết giấu mình vào đâu

Không biết cất chân tay mình
mắt môi mình
tâm hồn mình
vào đâu

Anh giấu mình vào em
đợi anh chín
em giấu anh vào đất

Đất chờ anh ngấu
để giấu anh vào cỏ

Anh tốt tươi

Nói

Một đời nói
vẫn câm

Vũ trụ nổ liên tục
vẫn lặng im

Anh điếc vì nói
không ai nghe
cũng nói

Em
không ai nói
cũng nghe

Cả anh cả vũ trụ
tặng em nổ và nói
sao tai em
vẫn đói

Tai em
hay lỗ đen vũ trụ ?

Yêu

Cứ như ong mật đực
yêu một lần
chết một lần

Cứ như loài chuồn chuồn
vừa yêu vừa bay

Cứ như ếch nhái
vừa yêu vừa chìm nổi

Cứ như thiên nga
mỗi lần yêu là mỗi lần vĩnh cửu

Cứ như anh
mỗi lần yêu
là mỗi lần chạy trốn

Kiến ơi

Chưa hoàng hôn đã ban mai
ngồi không mà bở hơi tai là mình
lặng nhìn con kiến thiên kinh
ngẫm xưa trời cũng thiên đình thiên cung

Làm đơn xin kiến theo cùng
để leo tới cõi lạ lùng của em

Ngố

Hồn tôi bị nhốt
trong thân xác em

Thân xác tôi lại bị nhốt
trong hồn một em khác

Tôi đứng đực ra
trên đời
làm bức tượng người
rất ngố

Ngủ

Trời suốt ngày nằm trên đất
đất ngủ với trời suốt đêm
sao anh không học trời
sao em không học đất

Mặt trời mượn rạng đông
để ngủ với hạt sương

Xin em đừng là mặt trăng
mượn bóng đêm anh
để yêu tận lòng giếng nước