Hãy cùng đọc và chiêm nghiệm về một mối tình đẹp như mơ nhưng kết cục thì vô cùng bi thảm.

Hãy đọc câu chuyện sau:

"Thần thoại Hy Lạp kể rằng: ngày xưa, có một chàng trai tên là Narcisse, con của thần sông Céphise và tiên nữ Liriopé. Chàng đẹp trai đến nỗi bất kỳ cô gái nào gặp anh ta cũng đều thầm yêu trộm nhớ. Sắc đẹp của chàng khiến cho các cô gái đẹp nhất cũng phải say mê, ghen tỵ. Tuy nhiên, Narcisse là kẻ kiêu kỳ, lạnh nhạt; chàng khước từ tất cả những tình cảm yêu thương nồng thắm mà các cô gái dành cho chàng. Vì thế, họ cảm thấy bị xúc phạm, hắt hủi bởi thái độ thiếu cảm thông, trân trọng ấy.

Trong số những kẻ bị thất tình vì Narcisse có Écho, một nàng tiên từng bị nguyền rủa: nàng không thể nói được mà chỉ có thể lặp lại những từ cuối cùng mà người khác nói với nàng. Tức giận vì không được Narcisse đáp lại, nàng đã nhờ đến các vị thần và kêu gọi tất cả những cô gái bị từ chối bởi Narcisse cùng nàng trả thù. Lời khẩn cầu của nàng được đáp lại: Narcisse chỉ có thể yêu chính bản thân mình!

Vào một buổi sáng mùa xuân, Narcisse vào rừng săn bắn. Sau một cuộc đuổi bắt mệt nhoài, chàng khát khô cả cổ, bèn tìm đến một con suối nước trong leo lẻo, mặt nước sáng láng như gương in hình cây cối, trời mây. Narcisse cúi xuống bụm hai bàn tay lại để múc nước. Trong lòng nước bỗng hiện lên một gương mặt thật đẹp trai, tươi trẻ. Chàng ngạc nhiên, sung sướng thốt lên: “Ta, ta đây ư? Trời ơi, ta đẹp đến thế này ư?”.

Chàng vục nước đưa lên miệng uống. Mặt nước lay động, khuôn mặt chàng cùng với mảng trời xanh tan tác trong làn nước lung linh. Và rồi những hình ảnh ấy lại được mặt nước chắp nối lại, khuôn mặt xinh đẹp của chàng lại hiện ra. Chàng kêu lên: “Trời ơi, đẹp quá!”, và thầm nghĩ: “Ta hiểu vì sao các cô gái khổ đau, sầu não vì ta rồi”. Narcisse say sưa ngắm nhìn khuôn mặt tuấn tú của mình. Càng ngắm nghía, chàng càng thấy mình đẹp, chàng càng mê say, đắm đuối. Một tình yêu mãnh liệt, sôi sục bùng cháy lên trong trái tim chàng. Chàng muốn chế ngự nó, muốn rời bước khỏi dòng suối; nhưng lạ thay như có một sức mạnh vô hình nào níu chân chàng lại. Chàng nhìn khuôn mặt mình trên mặt nước với một niềm khát khao cháy bỏng. Chàng muốn trao cho khuôn mặt xinh đẹp đó một nụ hôn nồng nàn. Nhưng chỉ vừa choàng vòng tay, cúi xuống là khuôn mặt đó tan tác, biến đi đâu mất. Chàng đứng lặng người, đau đớn, xót xa...

Narcisse héo hon, ủ rũ vì mối tình tuyệt vọng. Nước mắt chàng lã chã tuôn rơi, từng giọt, từng giọt nhỏ xuống mặt suối. Bóng hình chàng chập chờn, mờ ảo, lung linh khiến chàng càng nhớ nhung, sầu não. Narcisse như không thể chịu đựng được nỗi đau khổ tuyệt vọng giày vò. Mệt lả và đau khổ quá mức, máu trong người anh ta cạn dần. Anh ta kiệt sức và gục xuống bên bờ suối… Không bao lâu sau đó, một loài hoa với vẻ đẹp lạnh lùng, kiêu kỳ, trắng muốt, hương thơm ngào ngạt, mọc lên từ chỗ chàng trai xinh đẹp ngã xuống. Người ta gọi đó là hoa thủy tiên."

Thi ra TINH YEU chinh la nguon goc cua loai hoa THUY TIEN - Anh 1

Thì ra TÌNH YÊU chính là nguồn gốc của loài hoa THỦY TIÊN. Ảnh nguồn: Internet.

Suy cho cùng, con người ta sống rất cần tình yêu, nhưng bao nhiêu người trên thế giới này hiểu tình yêu là gì? Tình yêu là một cảm giác vô cùng thiêng liêng, là thứ duyên phận mà mới năm trước, hai người còn xa lạ, năm nay có thể đã ở bên nhau, cũng có thể yêu nhau xong rồi và đang trong giai đoạn chết dần chết mòn vì không thể sống thiếu nhau.

Chúng ta không thể đong đếm tình yêu bằng thời gian ở bên nhau, bằng số tiền mình bỏ ra, cơ bản thì thời gian và vật chất trong tình yêu rất phù du, điều mà chúng ta nên làm trong tình yêu là phải bảo toàn cảm xúc của bản thân. Chúng ta yêu nhau là dành cho nhau những gì trân quý nhất, hy sinh vì nhau.