Ánh Viên lại vừa tiếp tục làm nên kỳ tích cho bơi lội Việt Nam, khi giành tấm HCV đầu tiên ở một giải vô địch châu lục chính thức. “Chiến tích” ngoạn mục này mang tới cơ hội lớn, đồng thời cũng là bài toán khó đặt ra với ngành thể thao trong việc đầu tư chuyên biệt để Ánh Viên có thể vươn lên chinh phục những mục tiêu cao hơn, tại ASIAD 2018 hay Olympic 2020.

Thanh qua cua su tap trung - Anh 1

1. Ngay trước thềm Giải vô địch bơi lội châu Á, Ánh Viên rơi vào một vụ “lùm xùm” không đáng có: Dự hay không dự giải vô địch quốc gia? Khúc mắc đã xảy ra khi HLV Đặng Anh Tuấn đăng ký cho Viên đủ 17 nội dung, còn đơn vị chủ quản Quân đội chỉ đồng ý để cô dự tranh một số cự ly sở trường. Sau đó, đoàn thể thao Quân đội quyết định rút Viên khỏi giải, và HLV Tuấn đã quyết định cho Viên dự tranh dưới danh nghĩa Trung tâm Huấn luyện thể thao quốc gia (HLTTQG) TP Hồ Chí Minh - nơi quản lý đội tuyển bơi. Cuối cùng, Tổng cục Thể dục Thể thao (TDTT) đã phải họp khẩn, để “chốt” lại phương án: Ánh Viên sẽ không tham dự giải.

Rõ ràng, Ánh Viên đã bị đẩy vào thế khó, khi ngành thể thao cùng đơn vị chủ quản không có quan điểm, cách làm thống nhất. Nhiều chuyên gia cho rằng ngay từ năm 2012, khi VĐV sinh năm 1996 nổi lên như một nhân tố mới có một không hai của bơi Việt Nam, các cơ quan quản lý phải thống nhất không để cô tham dự những giải quốc nội, trừ Đại hội TDTT toàn quốc bốn năm mới có một lần. Khi đó, nếu có về nước để làm các thủ tục cho giải vô địch châu Á như lần này, thầy trò Viên cũng không phải tính đến việc “tranh thủ” thi đấu ở giải quốc gia vì các lý do khác nhau.

Trên thực tế, những năm trước đó, Viên vẫn thường xuyên phải thi đấu ở nhiều kỳ cuộc vô thưởng vô phạt về chuyên môn, để hoàn thành trách nhiệm giành thành tích tối đa có thể. Năm 2013, Viên đoạt tám HCV tại Đại hội Thể thao học sinh Đông-Nam Á do Việt Nam đăng cai. Năm 2014, Viên đoạt tới 20 HCV (17 cá nhân, 3 đồng đội), phá 14 kỷ lục tại Đại hội TDTT toàn quốc. Năm 2015, Viên cũng giành tới 16 HCV (15 cá nhân, một đồng đội) tại giải vô địch quốc gia. Ở các cuộc đấu này, Ánh Viên đều chỉ cần nhẹ nhàng thể hiện 60-70% khả năng, song không thể nói cô không bị ảnh hưởng đến thể lực, phong độ, khi phải liên tục di chuyển trên những quãng đường dài. Đơn cử, năm 2014, cô gái trẻ phải gồng mình gắng sức thi đấu tám giải, khó tránh khỏi tình trạng quá tải và chín ép.

2. Tại Olympic 2016, Ánh Viên để lỡ suất vào chung kết nội dung 400 m hỗn hợp, khi đạt thành tích 4 phút 36 giây 85 (chỉ kém đối thủ xếp trên vỏn vẹn 0,31 giây). Đến Giải vô địch châu Á mới đây, Viên cũng giành HCV ở chính đường bơi này, dù thông số không bằng ở Rio.

Điều đó chứng tỏ thực lực của Viên, cũng như hiệu quả tuyệt vời chỉ sau một năm tập trung tối đa cho nội dung 400 m hỗn hợp. Khác với năm 2015 “cày ải” miệt mài, năm nay, Ánh Viên chỉ tập trung cho một mục tiêu duy nhất là Olympic Rio, đấu trường mà chị sớm đạt tới ba chuẩn A. Rất đáng mừng, vì phương thức tập luyện của chị kể từ đầu năm 2016 đã có những điều chỉnh quan trọng, phù hợp với năng lực của bản thân cũng như mục tiêu Olympic. Cùng với việc bảo đảm một khối lượng vận động được lượng hóa bằng 6-7 km trên hồ bơi mỗi ngày, Viên đã tập trung nâng cao sức mạnh chung cùng sự dẻo dai của đôi tay bằng các bài tập tạ chuyên biệt. Quan trọng hơn, thay vì ôm đồm nhiều nội dung, lần đầu tiên,Viên đã thực hiện quyết liệt việc ưu tiên cho nội dung sở trường.

Còn nhớ, tại Giải vô địch thế giới năm 2013, Viên mới xếp thứ 21 với thành tích 4 phút 47 giây 60. Sau ba năm, kỷ lục gia SEA Games này đã bơi dưới 4 phút 40 giây (với hai cột mốc quan trọng là 4 phút 38 giây 78 ở vòng loại giải VĐTG 2015 và 4 phút 36 giây 85 tại Olympic Rio).

Có nghĩa là, với nội dung 400 m hỗn hợp, Ánh Viên hoàn toàn có thể tranh chấp HCV ASIAD 2018 hay đạt một thứ hạng cao, làm bàn đạp cho Olympic 2020. Vấn đề là chị lại phải thực hiện thành công một cuộc “vượt ngưỡng” mới, điều không chỉ phụ thuộc vào quyết tâm, nỗ lực tự thân mà quan trọng nhất là cách tiếp cận, đầu tư của ngành thể thao.