Huệ Hương

Thang Muoi gui lai - Anh 1

(Cadn.com.vn) - Tháng Mười dịu dàng gửi lại nơi mùa thu nhịp nhàng những bước chân ai lặng thầm đi về trên lối. Có biết bao nỗi niềm rưng rưng muốn tỏ bày, san sẻ. Phải chăng bởi mùa giăng tơ bao nỗi ngọt ngào, êm ái? Tháng Mười gửi lại những cánh đồng lúa chín ươm vàng trên khắp nẻo quê hương dạt dào biển sóng dập dờn. Quê nhà bước vào vụ gặt xôn xao. Lúa theo chân người trở về nhà nhuộm màu ấm no, hạnh phúc. Cha gạt giọt mồ hôi lăn dài trên má, ánh mắt hấp háy niềm vui trước một mùa bội thu. Con hít hà mùi cơm gạo mới mẹ nấu. Cứ sau vụ gặt, mẹ thường nấu nồi cơm mới mừng mùa vụ. Con hoài nhớ hương vị quê nhà ấy để đến mỗi tháng Mười lại mong ngóng trở về ăn bát cơm dẻo của mẹ. Tháng Mười bên mái nhà thương quen, lũ chim se sẻ lích rích uống nắng trên mái nhà. Thỉnh thoảng, chúng sà xuống mảnh sân nhặt vài hạt thóc. Mấy khóm cúc trong vườn nở bừng rực rỡ, vàng ươm cả triền thương nhớ.

Tháng Mười, đất đai sau những ngày dâng tinh túy cho cỏ cây, đã được nghỉ ngơi chuẩn bị sang thời vụ mới. Thảng hoặc có những ngày, khói đốt đồng từ ngoại thành lan vào thành phố ươm nhớ. Ta ngậm ngùi hồi tưởng mùi khói đốt đồng từng chiều lon ton theo chân bố ra ruộng. Ngọn lửa bén vào từng gốc rạ còn nhẫn nại cặm níu trên đồng rồi vươn xa, bay lên theo gió. Mùi khói váng vất, thơm dịu dàng hương đồng nội mơn man. Tháng Mười, mùa thu ngọt lành trong từng cái trở mình mơ hồ của đất trời.

Tháng Mười gửi lại, hanh hao heo may chòng chành cùng phố. Gió khẽ khàng chút rẩy run lùa vào áo mỏng khiến ai hoài nhớ ấm áp một bàn tay. Tình đầu còn mãi xuyến xao một ánh mắt chạm vào nhau ngượng ngùng bối rối. Những ân cần quan tâm trong trẻo chưa vướng chút phiền lụy tính toan cuộc đời. Đi hết tháng năm tuổi trẻ vẫn mãi ngập chìm nơi ánh mắt nâu sâu thẳm như mặt nước hồ thu một thuở. Tình đầu đâu dễ nguôi quên.

Tháng Mười, những hàng cây ven đường đã phủ trùm hoa trắng li ti xuyến xao mỗi sớm đi làm ngang qua. Chờ đêm về, hương hoa sữa nồng nàn, đắm say dâng lên như một cách nhắc nhở, khẳng định đặc trưng của mùa thu. Tháng Mười gửi lại muôn thảm lá vàng rụng trên lối. Con đường quen ta vẫn qua thơ mộng, ngọt ngào hơn nơi từng bước chân. Những người ra phố dạo bước để tận hưởng không khí mùa thu quá đỗi êm đềm, chạm vào lao xao tiếng lá khẽ khàng dưới chân đi, để thu vào tầm mắt mọi ảnh hình mơ mộng của thiên nhiên ưu đãi cho mùa. Nắng thu dịu ngọt ươm ả đổ trên tường vàng. Phố dìu dịu trôi miên man theo từng câu hát trữ tình văng vẳng từ góc quán cà-phê nhỏ. Tháng Mười, ta chưa bao giờ thôi tương tư những ngày thu lãng đãng hát khúc giao mùa. Mùa thu luôn gọi về trong ta bình yên gửi lại…