Suốt mấy chục năm qua, tôi đã cố gắng quên cay đắng và chấp nhận vun vén cuộc sống cùng cô ấy. Nếu không có tôi thì gia đình này đã không thể tồn tại đến ngày hôm nay. Tuy nhiên, mỗi khi nghĩ lại quá khứ, tôi vẫn ít nhiều nhói lên nỗi đau.

Ngày ấy, năm 1972, tôi 19 tuổi, Tời 18. Chúng tôi là bạn học từ nhỏ. Khi học lên cấp 3, tình yêu nảy sinh và nhanh chóng phát triển. Hết lớp 10, tôi vào bộ đội .Trước ngày vào Nam chiến đấu, hai bên gia đình đã tổ chức lễ cưới cho chúng tôi. Thực lòng, tôi không muốn việc này diễn ra bởi chiến tranh không biết thế nào, ngộ nhỡ có chuyện gì thì Tời bị lỡ dở cả đời. Nhưng cô ấy tha thiết nên cuối cùng tôi đã tiến hành đám cuới. Dẫu sao, tôi cũng cảm ơn Tời đã khiến tôi ấm lòng trước lúc lên đường đi xa.

Su tha thu duoc den dap - Anh 1

Chúng tôi xa nhau khi chưa có kịp có con

Sau ngày giải phóng miền Nam, tôi tiếp tục nhiệm vụ ở Cam-pu-chia. Mọi liên hệ của tôi với vợ thưa dần. Chúng tôi chưa kịp có con nên tôi linh cảm sợi dây kết nối vợ chồng có phần lỏng lẻo. Cảm giác này trước ngày 30/4/1975 không hề có. Đến năm 1980, tôi trở về quê hương thì Tời đã không đủ kiên trì đợi tôi, mà có mối quan hệ với người đàn ông khác, sinh được đứa con gái. Khi về đến đầu làng, tôi đã biết tin. Ai cũng trấn an tôi và khuyên cần bình tĩnh, độ lượng, tha thứ cho Tời.

Tôi không trách cứ và dằn vặt gì Tời, chỉ chuyện trò chiếu lệ. Cô khóc như mưa và hết lời xin lỗi tôi. Bố mẹ tôi đều đã già, khuyên tôi tha thứ. Các cụ nói ngoài mối quan hệ sai lầm đó, cô thể hiện một nàng dâu hiếu thảo, chừng ấy năm luôn tận tụy chăm sóc bố mẹ chồng chu đáo, nhất là những lúc đau yếu, không gì có thể chê trách. Mẹ tôi nói riêng với tôi: “Vẫn biết thế là không giữ trọn được đạo vợ chồng. Nhưng con cũng cần thương nó. Nhà này những năm qua không có nó thì bố mẹ nhiều phen nguy khốn”.

Và mẹ tôi đã coi đứa con của Tời như cháu ruột của mình. Cụ cho biết người cha đứa bé do sợ dư luận lên án và tôi sắp trở về nên đã bỏ đi. Tời thực sự khổ tâm, nuôi con mà không có cha đứa bé bên cạnh. Cô cũng đã quỳ lạy, tạ tội trước bố mẹ tôi khi trót có mang với người đàn ông kia và có ý muốn hủy cái thai đang to dần. Chính bố mẹ tôi đã can ngăn, an ủi và coi đứa trẻ kia như cháu ruột mình. Tôi thầm cảm phục cha mẹ tôi già nhưng thoáng và nhân hậu. Không lẽ nào tôi còn trẻ, là anh bộ đội cụ Hồ, có lý tưởng lại không bằng các cụ để có thể ruồng rẫy người vợ đau khổ. Nghĩ vậy nên tôi quên dần nỗi buồn để tiếp tục cuộc sống bình thường nhiều năm qua.

Như hối hận với những gì mình gây nên, Tời lao vào làm việc để kiếm thêm tiền, tận tụy với gia đình, chăm sóc, phục vụ tôi chu đáo, ai cũng thấy Tời là một người vợ rất tốt với chồng, một nàng dâu quý hiếm, khó có người thứ hai so được.

Nhưng sau nhiều năm sống chung, Tời vẫn không mang thai, cả hai đi khám thì đều không có vấn đề bất thường. Một bà chị họ của tôi cũng là bác sĩ ở Hà Nội cho biết, có lẽ vấn đề là do tâm lý, muốn khắc phục thì cả hai vợ chồng cần phải giải quyết những khúc mắc trong sâu thẳm.

Tôi nói chuyện với Tời về lời căn dặn của bà chị họ để chúng tôi cùng cố gắng. Song, mọi cố gắng vẫn không có kết quả. Đã nhiều đêm, cô ấy thức trắng, nước mắt ướt đầm gối. Và cô đã nói với tôi: “ Em vô cùng biết ơn anh đã tha tội để thương yêu che chở em, vẫn cho em được làm vợ. Nhưng em đã không có con được với anh. Em tự thấy lần thứ hai có tội. Em thành tâm muốn anh có hạnh phúc, được làm cha…” và cô ngỏ ý muốn để tôi đi lấy vợ khác. Tôi thấy thương và cảm kích tấm lòng của Tời và càng sống, tôi càng cảm thấy thương đứa bé nhưng thú thực, tôi vẫn không thể nguôi khát vọng muốn có con. Do tôi khăng khăng gạt đi ý muốn ly hôn của Tời nên cuộc sống sau đó cũng êm ả.

Nhưng… Thưa các anh chị, cuộc sống có những điều thật bất ngờ mà ta không thể biết trước. Cứ tưởng tôi sẽ sống mãi như thế trong nỗi buồn không có con đẻ nhưng lại có niềm vui bởi mình đã biết cao thượng mà che chở cho một người vợ tội nghiệp thì gần đây tôi quen biết Hạnh đã 30 tuổi nhưng chưa lập gia đình. Cô là giáo viên tiểu học ở một huyện khác cùng trong tỉnh. Cô được cả người lẫn nết nhưng trong quá khứ bị phản bội tình yêu nên sau đó đã có mặc cảm về đàn ông. Gặp tôi, không hiểu sao, cô đã xua đi được điều đó mà nhanh chóng có niềm tin. Chúng tôi quen biết nhau và sau một năm mới nảy sinh tình yêu. Tất nhiên, tôi tế nhị giữ kín chuyện này, không muốn cho ai biết. Gần đây, Hạnh tỏ ý buồn vì thấy tôi không nói gì đến tương lai, mặc dù ngay từ đầu tôi tâm sự hết gia cảnh, không giấu bất cứ điều gì, kể cả việc vợ tôi muốn giải phóng cho tôi. Hạnh luôn nhắc đi nhắc lại một điều muốn làm vợ chính thức chứ không chịu lén lút thế này. Tôi nên xử sự thế nào trước hoàn cảnh rắc rối này?

Hoàng Văn Lâm (Hải Dương)

Rõ là anh đang hướng đến Hạnh và rất muốn gắn bó phần đời còn lại với cô ấy. Điều này có thể nếu cuộc chia tay vợ của anh đàng hoàng, đúng pháp luật. Biết rằng trong cái sai của Tời có một phần do hoàn cảnh xô đẩy mà anh cũng chịu một phần trách nhiệm trong đó, thế nhưng nếu giữa anh và Tời không còn tình yêu thì cũng không đến nỗi phải quá day dứt vì dẫu sao anh cũng có những năm tháng dài sống độ lượng, bao dung, tha thứ cho Tời. Dẫu có sống với Hạnh, hãy tiếp tục lui tới quan tâm, làm cha đỡ đầu cho đứa con Tời. Điều này cần công khai, bàn bạc với Hạnh. Tin rằng một phụ nữ hiểu biết, nhân hậu như cô ấy sẽ dễ cảm thông, đồng tình với anh.

→ Làm sao để chia tay?

TS Nguyễn Đình San