Anh nói với tôi rằng mình là phế nhân nhưng lại lén lút quan hệ với một "phú bà" từ lâu.

Tôi đang ngồi viết những dòng này trong khi chồng tôi đang ở phòng khách chơi đùa cùng con trai. Ở trước mặt con trai, anh ta trăm phương ngàn kế diễn vai người cha tốt, chỉ cần con trai muốn gì anh ta đều đáp ứng.

Tôi từng hỏi qua con trai, nếu như chỉ được chọn mẹ hoặc bố, con sẽ chọn ai, con trai tôi hồn nhiên trả lời rằng nó sẽ chọn bố.

Soc khi chong bat luc 'len lut' voi gai gia hon 10 tuoi - Anh 1

Chồng tôi quyết định đáp ứng người tình già, quay về ly dị tôi để cưới bà ta làm vợ (Ảnh minh họa)

Tôi chắc chắn sẽ ly hôn chồng nhưng không thể giao con cho anh ta. Anh ta thực sự là kẻ hèn hạ, anh ta tưởng rằng "chuyện tốt" của anh ta tôi không hề hay biết. Thực ra, tôi đang nghĩ cách để chắc chắn dành được quyền nuôi con nên nhịn xuống mà thôi.

Cách đây một năm rưỡi, khi con trai được 4 tuổi, công ty xây dựng của chồng tôi lâm vào cảnh kinh doanh khó khăn, không tìm được lối thoát. Chồng thôi quyết định đi tới thành phố nhỏ hơn để tìm cơ hội.

Chuyến đi này kéo dài hơn một năm, tôi ở nhà mỗi ngày đều mong chồng thuận lợi tìm được cơ hội kinh doanh mới. Nằm mơ cũng không nghĩ tới, một năm sau chồng tôi trở về và đẩy tôi xuống vực sâu thống khổ.

Tôi vẫn còn nhớ đêm hôm đó, chồng tôi về nhà trong tâm trạng vô cùng khó chịu, muốn nói chuyện riêng với tôi. Khi hai vợ chồng ra phòng khách, anh nặng nề nói "Anh vẫn giấu em bấy lâu nay, thực ra ở huyện X anh đã xảy ra chuyện. Lúc đó vừa mưa xong, rất trơn trượt, anh không để ý ngã từ tầng hai xuống, vừa lúc đụng trúng một cây thép dựng thẳng, hiện tại đã là phế nhân".

Nghe đến đó, tôi sợ hãi tột độ, lao tới ôm anh và liên tục hỏi "Vết thương của anh thế nào rồi? Để em xem, bề ngoài vẫn bình thường mà, anh bị thương ở đâu? Có còn đau không?..."

Lúc này, anh đẩy tôi ra và nói: "Tôi bị thương ở của quý, hiện tại đã thành người vô dụng rồi".

Tôi lặng người đi sau khi anh nói vậy nhưng vẫn gắng gượng khuyên anh tìm đến bác sĩ chuyên khoa tốt nhất để thử lại lần nữa. Không ngờ rằng anh nổi giận gầm thét với tôi: "Vô dụng, cô cho rằng cô ai là ai mà biết bệnh của tôi".

Từ đó trở đi, chúng tôi không ngủ chung giường, anh cũng không hề chạm vào tôi. Lần nào tôi cầu xin anh đi khám đều bị anh nổi giận và chửi bới không tiếc lời.

Một lần tôi kiên trì khuyên anh đi trị liệu, anh vằn mắt lên và nói "Có phải em không được ân ái thì không sống nổi phải không? Có phải em không có đàn ông sẽ nổi điên phải không? Chúng ta ly hôn đi, như vậy em được giải thoát anh cũng nhẹ nhang hơn nhiều. Anh chỉ có một điều kiện, em phải để con cho anh nuôi".

Lúc đó tôi cho rằng đó là lời nói lẫy của anh, tôi thậm chí còn ảo tưởng chồng tôi bởi vì yêu tôi mà cố ý chọc giận tôi, nhằm giải thoát cho tôi. Tuy nhiên chuyện không đơn giản như vậy, trước đây anh ấm áp, dịu dàng bao nhiêu thì giờ anh lạnh lùng vô tình bấy nhiêu.

Đáng sợ nhất là anh bắt đầu động thủ đánh tôi, không lưu tình chút nào, có lúc anh nổi điên cầm chổi vụt tôi thương tích đầy mình. Tôi sống trong địa ngục một thời gian thì không chịu nổi, tôi thực sự muốn ly hôn.

Thế nhưng linh cảm của người vợ trong tôi vẫn muốn biết nguyên nhân thực sự khiến anh ta đánh tôi. Tôi quen biết anh không phải ngày một ngày hai, tôi biết rằng anh sẽ không đánh tôi bởi tôi khuyên anh chữa trị.

Tìm đến văn phòng thám tử, cuối cùng tôi cũng biết được chân tướng. Ở huyện X đúng là anh đã xảy ra chuyện, ngày đó ở hiện trường có rất nhiều người làm chứng. Tuy nhiên chồng tôi chỉ bị vô sinh chứ không hề bất lực.

Sở dĩ anh ta thay tính đổi nết là vì anh ta đã sắp kết hôn rồi. Đối tượng kết hôn của anh ta là một "phú bà" hơn anh ta cả chục tuổi, một người phụ nữ chồng chết, có rất nhiều tiền.

Hóa ra chồng tôi bôn ba ở ngoài không như ý, ở huyện X hết vốn, khi công ty sắp đóng cửa bỗng nhiên anh ta làm quen được một phú bà, thu phục được bà ta.

Nhờ có rất nhiều tiền rót vào, cuối cùng công ty khởi tử hồi sinh. Để báo đáp lại, chồng tôi quyết định đáp ứng người tình già, quay về ly dị tôi để cưới bà ta làm vợ.

Lúc biết được chân tướng, tôi đã hoảng sợ thực sự. Không chỉ muốn ly dị, chồng tôi còn muốn cướp đi con trai của chúng tôi.

Anh ta là một nam nhân có quan niệm dòng họ rất mạnh mẽ, anh ta luyến tiếc con trai bởi vì anh ta không thể sinh con được nữa, không có người nối dõi tông đường.

Tôi còn biết rằng, anh ta xảo quyệt đến mức thuyết phục được người tình già đồng ý tiếp nhận, nuôi dưỡng con trai chúng tôi nếu như anh ta giành được quyền nuôi con.

Lần này trở về, anh ta muốn chính thức ly dị, vứt bỏ tôi và cướp đi con trai tôi. Tôi không đời nào để chuyện đó xảy ra, tuy vậy, tôi rất bối rối vì tuy rằng những việc này đều là sự thực nhưng tôi không có chứng cứ, cũng không có năng lực tìm được chứng cứ.

Hiện tại tôi phải làm gì để giữ lại con trai mình, xin mọi người hãy giúp đỡ tôi.