Tôi lấy Yến năm 30 tuổi. Vợ tôi kém tôi năm tuổi. Ngày ấy chúng tôi là một cặp uyên ương khá lý tưởng trong mắt mọi người. Tôi là sinh viên giỏi, sau khi tốt nghiệp được giữ lại giảng dạy.

Buổi đầu tiên lên lớp trong đời cũng là khi tôi phát hiện ra trong mấy chục sinh viên ngồi dưới nghe tôi giảng có một cô gái sắc nước hương trời. Tôi nhanh chóng bị đổ gục trước cô gái. Từ đó, mỗi buổi lên lớp với tôi như một ngày hội. Tôi nao nao, khấp khởi chờ đón ngày có giờ giảng ở lớp cô.

Một lần, tôi trêu Yến bằng cách chỉ định cô trả lời câu hỏi do tôi đặt ra thì cô giật thót mình, đứng lên đầy bối rối với đôi má đỏ ửng: “Thưa thầy... Xin thầy nhắc lại câu hỏi ạ?”. Tôi hiểu là Yến đã không tập trung, mặc dù chăm chú hướng lên bảng. Tức là cô chỉ mải nhìn mà xao nhãng nghe. Quả như vậy. Môn tôi dạy ít nhiều khô khan, vì thuần túy là kiến thức khoa học, không có điều kiện liên hệ được nhiều với cuộc sống xã hội nên các học trò không mấy hứng thú. Tôi biết là Yến đã mải mê nhìn tôi nên vô cùng bồi hồi, sung sướng.

'Say nang' em vo vi khat khao 'yeu'!? - Anh 1

Ảnh minh họa

Sau đó, tình yêu của chúng tôi chớm nở rồi phát triển tốt đẹp suốt những năm Yến là sinh viên. Cô xuất thân tại một gia đình viên chức nghèo ở một huyện của tỉnh Ninh Bình. Tôi có cuộc sống khá giả hơn. Nhưng Yến rất tự trọng, suốt thời gian yêu, nhiều lần tôi có ý giúp về tài chính nhưng cô kiên quyết khước từ. Cô ở ký túc xá, ăn cơm quán, sinh hoạt đạm bạc. Yến chỉ nhận từ tôi những bó hoa hoặc một vài tặng phẩm nhỏ không đáng kể về giá trị vật chất mỗi dịp sinh nhật, 8/3, hoặc ngày Va-len-tin. Từ đó, tôi đổ dồn tâm sức vào việc giúp cô học tập để tốt nghiệp loại ưu và ra trường có ngay công việc ưng ý. Tôi cũng quyết gắn bó, hết mình yêu thương cô.

Thời gian trôi đi. Mọi dự định chúng tôi đều đạt được. Yến ra trường chỉ sau một tháng là có ngay việc làm phù hợp do tôi lo liệu. Đó là những ngày tháng hạnh phúc của chúng tôi. Cha mẹ tôi đã về tận quê Yến để thăm gia đình cô và ngỏ lời chính thức. Tất cả đều thuận lợi. Mùa đông năm đó, lễ ăn hỏi diễn ra và đám cưới của chúng tôi được tổ chức ngay sau đó vài tuần. Chúng tôi lần lượt sinh hai con, một trai, một gái. Các cháu ngoan, học giỏi.

Có thể nói cuộc sống của chúng tôi rất viên mãn cả về tinh thần lẫn vật chất. Ai nhìn vào cũng tấm tắc khen và thầm ước muốn. Từ một người yêu hấp dẫn, Yến trở thành một người vợ hiền, đảm, biết chiều chuộng, chăm lo cho chồng con. Không có điều gì có thể chê trách ở cô. Ngược lại, tôi cũng cố gắng làm vừa lòng vợ và cô cũng yên lòng, vui vẻ.

'Say nang' em vo vi khat khao 'yeu'!? - Anh 2

Tôi đã "say nắng" em vợ

Nhưng cách đây hai năm, bỗng Yến phát bệnh. Người cô gầy rộc, da dẻ xanh xao, tím tái, biếng ăn, mất ngủ. Đi khám ở nhiều nơi không phát hiện ra bệnh. Chỉ khi gặp được một bác sĩ rất giỏi tu nghiệp ở nước ngoài về, chúng tôi mới biết rõ: Yến bị một căn bệnh đòi hỏi phải chữa trị lâu dài, kiêng khem nhiều thứ trong đó tuyệt đối tránh sinh hoạt vợ chồng cho đến khi khỏi hẳn.

Bác sĩ cũng cho biết rõ: nếu không giữ gìn, chỉ cần diễn ra một lần là có thể nguy hại đến sức khỏe của Yến. Tôi thực sự thương cô. Chúng tôi đã có hai con. Tôi hoàn toàn xác định là có thể tránh được “chuyện ấy”. Nhưng cứ nhìn thấy Yến từ một phụ nữ nhan sắc trở thành tiều tụy, tôi rất xót xa. Yến cũng thương tôi phải “nhịn đói” khi mới ngoài 40 tuổi. Càng thương Yến, tôi càng quyết tâm xác định phải dốc toàn tâm sức chữa bệnh, phục hồi sức khỏe cho cô, dẫu có rất tốn kém, thậm chí khuynh gia bại sản.

Thời gian đầu, bệnh tình của vợ tôi vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm. Yến phải tạm thời nghỉ việc. Do tôi lúc đó đã lên chức trưởng khoa, lại kiêm trách nhiệm chủ tịch công đoàn ở cơ quan nên công việc bận rộn, không có thời gian chăm lo cho vợ; lại không kiếm được “ô-sin” vừa ý nên người em ruột của cô ở quê đã sẵn sàng lên giúp chúng tôi. Chi- tên cô em gái có một hoàn cảnh đối ngược với chị gái. Cô đã chia tay chồng được mấy năm do người chồng vướng vào cờ bạc, nghiện hút, trở nên vũ phu, thường xuyên hành hạ vợ. Lấy chồng nhiều năm mà Chi không có con. Đi khám, bệnh viện nói nguyên nhân vô sinh về phía người chồng. Vừa khao khát có con, lại vừa không chịu đựng nổi người chồng hư hỏng, tồi tệ, cô quyết định ly hôn.

Hiện Chi sống độc thân, làm nghề kinh doanh tự do nên việc lên giúp người chị gái không có gì trở ngại. Chi rất thương chị, lại thông cảm với tôi nên đã hết mình giúp đỡ chúng tôi, không nề hà bất cứ việc gì. Có thêm người em ruột của vợ lên cùng sống, đỡ đần, tôi thấy nhẹ đi rất nhiều. Các con tôi có dì ruột như mẹ, cũng thấy vui hơn. Cứ tưởng cuộc sống sẽ vận động theo hướng thuận lợi dần: Có người nhà giúp đỡ, gặp được bác sĩ giỏi, vợ tôi sẽ khỏi bệnh, chúng tôi sẽ lại được trở về những ngày huy hoàng như bao năm qua. Nào ngờ...

Một lần do phải vướng bận giải quyết một việc rất cần thiết liên quan đến việc kinh doanh ở quê mà Chi đã phải về nhà một tuần. Nhưng có người chị của Yến lên giúp chúng tôi thay Chi. Tôi cảm thấy nhớ và mong Chi từng giờ từng phút. Mỗi lần ở bên chăm sóc Yến, nhìn vợ, tôi lại hình dung tới khuôn mặt của Chi, giống chị gái như tạc nhưng trẻ hơn mấy tuổi. Những lúc vuốt ve vợ, tôi lại tưởng tượng như đó là Chi. Và điều tự nhiên nhưng thật nguy hiểm là tôi cảm thấy mình làm việc đó chỉ là để an ủi Yến và có phần gượng gạo. Tôi mong Chi ra, rõ ràng không phải vì công việc (vì đã có bà chị thay thế). Tôi cảm thấy mình đã yêu Chi. Ngày nào tôi cũng gọi điện về cho Chi và rồi cô cũng gọi lên cho tôi. Tôi thấy rõ trong giọng nói của Chi có phần không được tự nhiên. Phải chăng cô cũng đang có tâm trạng giống tôi?

Một tuần qua đi. Chi lên nhà tôi. Người chị trở về quê. Tôi ra ga đón cô mà lòng dạ bồn chồn. Tàu đến ga chậm cả tiếng đồng hồ. Tôi khắc khoải chờ đợi mà cảm thấy thời gian dài vô tận và có cảm giác mình được sống lại những chuỗi ngày ngóng đợi Yến ngày trước, lúc chúng tôi đang yêu nhau. Rồi Chi xuất hiện. Nhìn nụ cười và nét mặt cô, tôi hoàn toàn hiểu được trong cô đang nghĩ gì. Rõ ràng cô đã biết rõ tình cảm của tôi, chỉ có điều giữa chúng tôi có một rào cản: Cô là em vợ tôi, còn tôi từ trước đến nay chưa làm điều gì đáng phải chê trách.

Nhưng tình cảm thì cứ phát triển theo quy luật tự nhiên. Tôi là một người đàn ông khỏe mạnh, tràn đầy sinh khí, đang ở độ tuổi sung mãn nhất cuộc đời, lại luôn như một thần tượng trong mắt Chi. (Chính cô đã nói với tôi khi tôi và Yến mới cưới: “Em rất mừng vì chị em có được anh, mãn nguyện chứ không bất hạnh như em”). Còn Chi cũng vậy. Cô luôn khát thèm hạnh phúc nhưng thật không thể biểu lộ được gì với người anh rể. Tình cảm thầm kín của chúng tôi rồi sẽ đi tới đâu? Lý trí mách bảo tôi phải nhanh chóng dập tắt, nhưng con tim luôn trỗi dậy, hối thúc. Vậy tôi phải làm sao? Rất mong quý báo cho những lời tư vấn.

Mạnh Hùng