PN - Sau hơn một năm ly hôn, tôi không hiểu tại sao ngày ấy mình lại non nớt, cả tin đến thế. Gia đình anh khá giả, là con một, cha mất sớm nên anh được mẹ dồn hết tình thương bảo bọc. Cuộc sống của anh chẳng thiếu thứ gì. Cha mẹ tôi là công chức. Với ngoại hình ưa nhìn, tính tình cởi mở cộng với công việc ổn định ở một công ty liên doanh nước ngoài, thu nhập khá nên tôi từng là “sao” thu hút nhiều chàng trai. Anh điển trai, phong độ, giọng hát quyến rũ. Tôi dịu dàng, e ấp. Bên nhau, chúng tôi là “cặp đôi hoàn hảo” như bạn bè tán thưởng.

Tình yêu đến, tôi và anh choáng ngợp với những dự tính lãng mạn cho tương lai. Chưa đầy năm tháng sau, chúng tôi quyết định gắn bó cuộc đời với nhau. Lễ cưới, mở đầu cho ngày hạnh phúc nhất của hai đứa, anh đã hát tặng tôi ca khúc Lâu đài tình ái của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh khiến cả khán phòng và bà con, bạn bè tôi vô cùng xúc động. Mọi người tin tôi sẽ thực sự hạnh phúc khi có anh.

Thế nhưng… Ngay sau tuần trăng mật, “lâu đài tình ái” đã nhanh chóng biến mất. Giữa chúng tôi xuất hiện những rạn nứt, khoảng cách không thể hàn gắn được. Tôi thật sự ngỡ ngàng về anh; những điều vô lý trong tính cách anh trước đây chưa bộc lộ, bây giờ bung mở, trần trụi. Những giận hờn vô cớ, phi lý mà khi đang yêu, tôi cho đó là màu sắc, hương vị của tình yêu đích thực, đôi khi dễ thương, lãng mạn thì bây giờ thật đen tối và khủng khiếp. Anh nhục mạ tôi, có hành vi côn đồ khi tôi không đồng ý với những mong muốn, sở thích đôi khi quái dị của anh. Tính gia trưởng, ích kỷ, vũ phu nơi anh ngày càng bộc lộ. Anh bắt tôi “đi thưa, về trình”, làm gì cũng phải được chồng cho phép, nếu không anh sẵn sàng cho tôi vài bạt tai. Mặt tôi liên tục có những vết bầm mới, giấu bạn bè, đồng nghiệp, tôi nói là mình bị té cầu thang. Dù cưới vợ chưa lâu, nhưng anh ra ngoài ăn nhậu thâu đêm, còn đưa cả những cô gái lẳng lơ về nhà, bắt tôi nấu ăn cho họ. Một lần tôi cương quyết không làm theo, liền bị anh đấm đá túi bụi. Nửa đêm, lúc chồng đang say mê mệt, tôi oằn mình chịu đựng cơn đau rồi không thể giữ được cái thai mới hơn tháng tuổi.

Mất con, chồng tệ bạc, tưởng không có nỗi đau nào lớn hơn. Vì muốn níu kéo gia đình, tôi cố gắng nhẫn nhịn, khuyên nhủ chồng, nhưng anh chỉ hài lòng khi tôi hoàn toàn khuất phục anh. Tôi cầu cứu mẹ anh khuyên nhủ, bà buông gọn lỏn: “Làm vợ thì con phải nghe lời, làm theo những điều chồng con muốn chứ!” khiến anh được nước lấn tới. Ngỡ mình sẽ hạnh phúc, chưa kịp tỉnh giấc mơ, tôi bị biến thành nô lệ. Anh trắng trợn tuyên bố: “Chồng nói mà không tâm phục, khẩu phục thì biến đi cho khuất mắt”. Chết lặng vì biết không thể cứu vãn, tôi quyết định đưa đơn ly hôn khi cuộc hôn nhân “yểu mệnh” vừa tròn ba tháng. Không liếc nhìn một chữ, chồng tôi ký ngay kèm theo nụ cười nửa miệng đầy tự đắc: “Buông tôi ra, cuộc đời cô sẽ chẳng ra sao đâu”.

Để lại sau lưng bao bàn tán, dị nghị, tôi trở về sống cùng cha mẹ. Mất thăng bằng một thời gian nhưng tôi quyết định đứng lên, bước tiếp. Cuộc sống dần ổn định, nhưng giờ đây tôi như con chim từng bị trúng tên cứ thấy cành cong là ẩn mình trốn chạy. Còn anh, nghe đâu lại chuẩn bị dâng tặng bài ca “lâu đài tình ái” cho một con chim non khờ dại như tôi dạo trước.

THANH TÂN