Tôi khổ tâm vô cùng, vợ tôi thứ gì cũng tốt, duy chỉ có cái tính ghen tuông "bệnh hoạn" là không chấp nhận nổi...

Vợ chồng tôi cưới nhau 3 năm, có một con trai gần 2 tuổi. Tôi là dân công trình, còn vợ là nhân viên ngân hàng. Hai đứa yêu nhau hơn 2 năm mới làm đám cưới. Thực ra tính vợ tôi hay ghen tuông tôi biết từ thưở còn yêu rồi, nhưng thật không ngờ từ hồi cưới xong cô ấy ngày càng quá đà.

Tôi đi đâu, làm gì vợ cũng tra hỏi, nếu có thể thì sẽ kè kè bên cạnh. Những buổi liên hoan, tiệc tùng, gặp gỡ nếu có phụ nữ thì sống chết cô ấy cũng đi theo, rồi suốt cả ngày hôm ấy sẽ tỏ ra thật chiều chuộng, tình cảm để "không ai dòm ngó" được tôi theo lời cô ấy nói.

Thỉnh thoảng, tôi có nói chuyện với một vài cô bạn đại học hoặc đồng nghiệp là y như rằng cô ấy hờn ghen, khóc lóc đến ốm cả người.

Sau lan di cong tac khong nghe dien thoai cua vo, toi ta hoa vi manh lua trang phat pho treo giua nha... - Anh 1

Tôi yêu cô ấy nhiều lắm nên chứng kiến cái cách cô ấy ghen tuông để giữ tôi thì lúc đầu tôi thấy vui lắm, nhưng dần dà các mối quan hệ của tôi bắt đầu thu hẹp lại vì người ta ngại cô ấy. Tôi nói với vợ, ai ngờ đúng lúc vợ đang nấu nướng, cô ấy vung dao chém một phát rất mạnh xuống cái thớt rồi nói: "Anh đừng có thỏa hiệp, có vợ con rồi, quan hệ với mấy ả đàn bà khác làm gì, anh mà làm gì có lỗi, em chết cho anh xem". Tôi tròn mắt vì kinh hãi trước hành vi có phần máu lạnh ấy của vợ.

Vợ yêu tôi, chăm bẵm tôi từng li từng tí, khiến tôi cảm giác mình chỉ là đứa trẻ to xác được mẹ bao bọc. Cô ấy yêu tôi theo kiểu cầm tù, giam hãm... Tôi nói nhiều lắm nhưng vợ nói yêu mới ghen, hết ghen thì hết yêu luôn, trong khi đó tôi là thằng đàn ông, tôi cũng có chiến hữu, bạn bè hay nhưng buổi nhậu nhẹt không tiện mang theo vợ.

Có lần đi chơi với hội bạn, cô ấy gọi tôi không được thì gọi cho tất cả bạn bè của tôi. Ai không có mặt thì không sao, nhưng có mặt trong hội đi chơi đó thì cô ấy nói cho không ra gì, còn bảo đừng lôi kéo tôi nữa. Hôm đó vì quá mất mặt, tôi định bụng về sẽ nói với vợ cho ra nhẽ, ai ngờ, về nhà thấy cô ấy tắt điện ngồi giữa nhà, tay lăm lăm con dao kề cổ tay khiến tôi sợ mất vía...

Sau lan di cong tac khong nghe dien thoai cua vo, toi ta hoa vi manh lua trang phat pho treo giua nha... - Anh 2

Công việc cũng khiến tôi hay phải đi công tác, mỗi lần đi là một lần vợ mè nheo đến khổ. Đỉnh điểm có lần, tôi đi tiếp khách uống say, lại trong Đà Nẵng không nghe điện thoại được, hôm sau mở máy thấy gần trăm cuộc gọi nhỡ, tin nhắn. Gọi lại mà vợ không nghe, hôm sau về nhà, tôi lạnh người khi thấy cô ấy buộc tấm lụa trắng phất phơ giữa nhà, dưới là cái ghế, rồi khóc lóc nói, tôi mà phản bội, cô ấy chết giữa nhà cho xem.

Nhiều lúc ngắm vợ mình, tôi cứ thầm nghĩ không hiểu trong đầu cô ấy nghĩ gì mà cứ ghen tuông vớ vẩn như thế? Trước giờ tôi chưa từng làm gì có lỗi cả, tôi mà muốn ngoại tình, thì cô ấy có canh 24/24 cũng không canh được, sống thế này tôi thấy mệt mỏi và đáng sợ quá...

Phúc Vinh/Khoevadep