QĐND - Bao năm qua, việc tham dự cúp châu lục như nỗi ám ảnh với bóng đá Việt Nam. Đồng Tâm Long An, Hoàng Anh Gia Lai thời cực thịnh cũng hăng hái lên đường tranh tài ở AFC Cup, Champions League châu Á, để rồi sau đó “thân bại danh liệt”, hao binh tổn tướng.

QĐND - Bao năm qua, việc tham dự cúp châu lục như nỗi ám ảnh với bóng đá Việt Nam. Đồng Tâm Long An, Hoàng Anh Gia Lai thời cực thịnh cũng hăng hái lên đường tranh tài ở AFC Cup, Champions League châu Á, để rồi sau đó “thân bại danh liệt”, hao binh tổn tướng.

Ngày 22-3-2006, tại sân Banpaku, CLB Đà Nẵng bại trận trước chủ nhà Gamba Osaka với tỷ số kinh hoàng 0-15. Hiệp 1, Gamba Osaka dễ dàng dẫn trước 6-0. 45 phút hiệp 2, đội bóng Nhật Bản ghi thêm vào lưới thủ môn Văn Hạnh 9 bàn nữa. Ức ở chỗ, trận đó các học trò của HLV Trần Vũ thi đấu mà không có một chút lòng tự trọng hay tự ái nghề nghiệp. Phút 80, tỷ số là 11-0. Nghĩa là hơn 10 phút cuối trận, hàng thủ Đà Nẵng để thua dễ dàng thêm 4 bàn.

Sau trận thua kinh hoàng trên, về nước, thầy trò HLV Trần Vũ đổ tại thua do trời… lạnh. Một lý do rất đỗi quen thuộc của VĐV trong nước, mỗi khi thi đấu không thành công ở các giải quốc tế.

HLV Hữu Thắng chỉ coi AFC Cup là sân chơi để Sông Lam Nghệ An rèn luyện cầu thủ trẻ.

Sau trận thua thảm hại trên của Đà Nẵng, các đội bóng Việt Nam tham gia Champions League hay AFC Cup sau này, đều giật mình thon thót. Sông Lam Nghệ An “tỉnh” hơn, nên đã có lần chịu nộp phạt để không phải dự giải.

Cũng chính đội bóng xứ Nghệ năm ngoái đã chinh chiến ở AFC Cup nhưng đá theo kiểu được chăng hay chớ. Hà Nội T&T vì đá ở AFC Cup 2011 mà bị sứt mẻ lực lượng, không bảo vệ được chức vô địch V-League.

Năm nay, Sông Lam Nghệ An lại bước vào đấu trường AFC Cup với tư tưởng rã đám ngay từ trận đầu. Chỉ tung ra đội hình dự bị trong trận đấu ở vòng bảng AFC Cup trước đối thủ Terengganu (Ma-lai-xi-a), đương kim vô địch V-League Sông Lam Nghệ An đã bại trận với tỷ số 0-1. Đội hình Sông Lam Nghệ An ra sân trong cuộc tiếp đón Terengganu chỉ có hai cầu thủ thường xuyên đá chính ở V-League là Trọng Hoàng và tiền đạo Héc-to. Tại bảng F, Sông Lam Nghệ An sẽ thi đấu cùng Kitchee (Hồng Kông-Trung Quốc), Tampines Rovers (Xin-ga-po) và Terengganu. Trên lý thuyết, chỉ cần thi đấu đúng sức, không khó để đội bóng xứ Nghệ giành vé vào vòng đấu loại trực tiếp nhưng AFC Cup “ác” ở nỗi, chỉ có 2 đội vào chơi trận chung kết mới có tiền thưởng, thế nên các đội không thể lấy thu bù chi từ đấu trường này.

Năm nay, bóng đá Việt Nam còn có một đại diện khác là Navibank Sài Gòn cũng tham dự AFC Cup nhưng có lẽ, đội bóng Sài Thành này cũng đang mong kết thúc vòng bảng AFC Cup càng nhanh càng tốt.

Bốn năm trước, Becamex Bình Dương đã gây tiếng vang khi vào tới bán kết AFC Cup. Đó là mùa giải đội bóng đất Thủ Dầu Một chơi cực hay ở đấu trường châu lục, khiến người hâm mộ và Liên đoàn bóng đá Việt Nam nở mày nở mặt vì hãnh diện, sung sướng.

Nhưng việc Becamex Bình Dương chơi hay ở AFC Cup năm đó, chỉ như lân tinh vụt sáng trước khi nhanh chóng tắt lịm. Bóng đá Việt Nam sẽ tiến lên như thế nào, các đội bóng sẽ học hỏi, theo kịp trình độ bóng đá châu lục ra sao khi chưa thi đấu đã giương cờ trắng ở AFC Cup. Chúng ta thường ôm hoài bão bóng đá Việt Nam sẽ đủ sức bước ra biển lớn, tiến vào tốp 10 châu lục… Nghe thì rất hoành tráng nhưng những mục tiêu đó, Liên đoàn bóng đá Việt Nam cũng từng đặt ra cách đây từ 10 năm trước. Có nghĩa trong khi bạn tiến thì ta vẫn đang giậm chân tại chỗ.

Mùa giải AFC Cup 2011, Sông Lam Nghệ An đá sân khách chỉ với cầu thủ dự bị và đội trẻ. HLV Hữu Thắng ngồi nhà, cả đội ra sân bay chỉ có chừng 16, 17 cầu thủ. Chẳng cần vào sân đã biết trước kết cục rồi. Mùa giải năm nay, Sông Lam Nghệ An mà đá sân khách ở AFC Cup, chắc cũng bổn cũ soạn lại thôi. Đó, hành trang của bóng đá Việt Nam, ở cấp độ CLB, trong số ít lần ra biển lớn chỉ có vậy. Thế thì ra khơi, rồi an toàn cập bến trở về nhà, ngẫm ra cũng đã là may lắm rồi.

Bài và ảnh: Khoa Minh