Thân hình nhỏ thó của Nguyễn Thị Phượng (SN 1994, ở xã An Cư, huyện Tuy An, Phú Yên) như lọt thỏm trong vành móng ngựa. Suốt phiên tòa, bị cáo luôn cúi gằm mặt, không muốn nhìn ai. Chỉ thỉnh thoảng, Phượng ngước lên, ánh mắt nhìn xa xăm, vô định.

TIN LIÊN QUAN
Gia cảnh khốn khổ của thiếu nữ chấp nhận chết thảm trốn bị làm nhục Hung thủ gây thảm án tại quảng trường Lam Sơn tù chung thân Kỳ án kẻ hiếp dâm cướp tiền mua bao cao su "chiều “người đẹp” Mẹ ôm con 5 tháng tuổi tự tử giữa đường ray Tù chung thân cho nghịch tử giết mẹ vứt xác phi tang

Hình như bị cáo không quan tâm đến bản án 7 năm tù về tội “Giết người” mà tòa tuyên, bởi có lẽ đối với người mẹ trẻ này, suốt phần đời còn lại sẽ là những tháng ngày dài dằng dặc sống trong sự giày vò bởi hình ảnh đứa trẻ nấc lên từng tiếng, cố vùng vẫy giành lấy sự sống trước khi bị chính người đã mang nặng đẻ đau ra nó cố tình tước đi mạng sống...

Đã hơn 5 tháng trôi qua nhưng nhiều người dân ở thôn Tân Long, xã An Cư vẫn chưa hết bàng hoàng trước thảm án người mẹ trẻ ra tay sát hại con. Sáng sớm 3/10/2011, trong lúc đứa con 5 tháng tuổi đang say sưa với bầu sữa mẹ, Nguyễn Thị Phượng đã nhẫn tâm dùng hai tay ép chặt mặt con vào bầu vú mình cho đến khi đứa trẻ tắt thở. Gần một tháng rưỡi sau, ngày 12/12/2011, khi Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Phú Yên bắt tạm giam Phượng, mọi người mới ngỡ ngàng trước sự việc quá đau lòng.

Bị cáo Nguyễn Thị Phượng lọt thỏm trong vành móng ngựa

Sớm trôi vào dòng đời bất hạnh

Bước vào trại tạm giam, Phượng như kẻ mất hồn. Ban đầu, cán bộ điều tra hỏi gì Phượng cũng không nói. Suốt ngày, Phượng im lặng, không ăn uống gì, người suy sụp hoàn toàn. Dần dần, khi được một số nữ cán bộ điều tra ân cần gần gũi, hỏi chuyện, trong nỗi dằn vặt tột cùng, Phượng mới kể lại câu chuyện đau lòng, đẵm nước mắt đã đẩy bà mẹ tuổi teen này vào chốn lao tù...

Phượng là con gái duy nhất trong một gia đình nghèo đông con, quanh năm đối mặt với đói ăn. Hàng ngày, Phượng lầm lũi, lặn hụp dưới đầm Ô Loan để mò cua, bắt ốc kiếm tiền mua gạo. Suốt tuổi thơ, Phượng chưa một lần được đến trường nên chữ nghĩa, vui chơi là những thứ xa vời đối với cô bé này. Vất vả mưu sinh nhưng gia đình vẫn luôn túng quẫn, đầu năm 2010, Phượng rời quê vào tỉnh Bình Dương để xin làm công nhân.

Lần đầu tiên được ra khỏi ngôi làng nhỏ bé và tiếp xúc với thế giới phồn hoa phố thị, Phượng cũng có bạn, có bè. Thấy Phượng có khuôn mặt dễ nhìn, chân chất nét quê, nhiều chàng trai để ý, tìm cách tán tỉnh. Chưa kịp tìm hiểu xung quanh, tâm hồn non nớt của Phượng bỗng gởi gắm hết cho Phạm Văn Le, một công nhân cũng sống xa nhà như Phượng. Dù chưa biết quê quán, hoàn cảnh người yêu, Phượng đã hăm hở cùng người yêu thuê nhà sống chung như vợ chồng. Chỉ vài tháng sau, dù chỉ mới 16 tuổi, Phượng phát hiện mình đã mang thai.

Còn quá nhỏ để biết chuyện sinh nở, Phượng đưa Le về nhà mẹ đẻ của mình ở Phú Yên để sinh sống. Cuộc sống càng lúc càng bí bách bởi cảnh thiếu ăn, cả hai không có việc làm, trong khi Phượng thường xuyên đau bệnh, đôi “vợ chồng” trẻ thường xuyên xảy ra cãi vả. Sau khi vừa sinh con được vài tháng, một ngày vừa thức giấc, Phượng phát hiện Le bỏ mẹ con Phượng ra đi.

Từ đây, Phượng thường xuyên có tâm trạng bất thường, nhiều lúc người ngơ ngẩn, nói những câu ngờ nghệch, làm những việc không ai hiểu. Nghĩ Phượng bị ma ám, gia đình rước nhiều thầy cúng về nhà làm bùa phép. Trong khi đó, bệnh càng ngày càng nặng, Phượng suy sụp hoàn toàn. Trong đầu, Phượng luôn muốn tìm đến cái chết. Khốn thay, Phượng nghĩ rằng cần kết liễu cuộc sống của đứa con trước để “sau khi chết, hồn nó sẽ bắt mình đi theo”. Một lần, người nhà của Phượng đã phát hiện Phượng định hãm hại cháu bé nhưng đã kịp ngăn cản.

Sáng hôm đó - 3/10/2011, trong lúc cả nhà đi vắng, Phượng lại nghĩ đến chuyện... sát hại con mình và quyết định ra tay hành động. Trong lúc đang nằm trên võng cho con bú, Phượng dùng hai tay ép chặt mặt đứa trẻ vào bầu vú của mình, mặc cho hình hài bé nhỏ giãy đạp, vùng vẫy... Đến khi đứa bé tắt thở, mềm nhũn, Phượng mới buông ra. Thấy cháu bé chết bất thường, các dì của Phượng là Nguyễn Thị Hoa, Nguyễn Thị Loan và người hàng xóm Phùng Thị Mỵ tìm hiểu mới phát hiện ra sự việc và báo cơ quan chức năng.

Phiên tòa quặn lòng

Tại phiên tòa diễn ra ngày 23/2 vừa qua tại TAND tỉnh Phú Yên, rất đông nhân chứng cũng là những người thân của Phượng, cả người đại diện cho cháu Nguyễn Tấn Dũng (bị hại, con của Phượng và Le) khẩn thiết xin hội đồng xét xử (HĐXX) giảm án cho người mẹ trẻ đang ở tuổi vị thành niên vì suy nghĩ nông cạn mà có hành động dại dột trên. HĐXX đã tuyên phạt bị cáo Nguyễn Thị Phượng 7 năm tù giam về tội “Giết người”.

Nhìn Phượng lầm lũi bước lên xe trở lại trại giam, mọi người ai cũng xót xa. Cuộc đời Phượng chưa kịp làm thiếu nữ đã trở thành người mẹ rồi vào chốn lao tù. Đau đớn nhất là cả cuộc đời này Phượng sẽ mang theo nỗi dằn vặt hại chết chính đứa con mà mình đã mang nặng đẻ đau. Chỉ vì suy nghĩ nông cạn trong một phút giây nóng giận, chỉ vì nỗi uất ức không giải tỏa vì “người chồng” bạc tình, vô trách nhiệm mà Phượng đã đánh mất tất cả. Bản án mà Phượng sợ nhất là bản án của lương tâm.

Còn đối với người “chồng”, cha là Nguyễn Văn Le, sau khi nhận được tin này không biết bản án lương tâm có giày vò anh ta không khi mà anh ta chối bỏ trách nhiệm và vai trò của mình? Trên thực tế, kết cục bi thảm này có một phần lớn trách nhiệm của anh ta. Rồi đây, không biết anh ta có thể thanh thản sống hay sẽ phải sống trong ân hận cả cuộc đời?

Thẩm phán Nguyễn Minh Thu - Chủ tọa phiên tòa, chia sẻ: “Đây là vụ án thương tâm, đau lòng nhất mà tôi từng xét xử. Mặc dù rất hiểu hoàn cảnh của bị cáo và nguyên nhân sâu xa của vụ việc là do nhận thức nông cạn, am hiểu pháp luật còn nhiều hạn chế, nhưng pháp luật vốn nghiêm minh, hành động vi phạm pháp luật của Phượng cần phải được xử phạt nghiêm khắc.

Ở góc độ khác, khi biết Phượng sống chung như vợ chồng với người khác là trái quy định của pháp luật, đáng lẽ gia đình phải ngăn cản nhưng lại không. Hay khi Phượng bệnh cần phải đưa đến bệnh viện điều trị thì gia đình lại nghe lời thầy lang cho uống bùa ngải. Chính nhận thức hạn hẹp, suy nghĩ thiển cận ấy đã dẫn tới hậu quả đau lòng và nỗi đau mà bị cáo phải chịu đựng. Giá như gia đình và bản thân Phượng có hiểu biết và tỉnh táo hơn thì hôm nay chúng ta không phải chứng kiến cảnh tượng bi thương thế này”.

Uyên Thu