Mơ ước được trở thành một cô giáo đứng trên bục giảng từ khi còn nhỏ, để rồi ước mơ ấy cũng thành hiện thực. Nhưng chớ trêu thay cô Hà Thị Mai lại chỉ có thể đứng trên bục giảng 3 năm, thời gian còn lại số phận nghiệt ngã buộc giấc mơ năm nào trên chiếc giường dát tre mục nát.

Có lẽ không khó để tìm được con đường vào nhà cô Hà Thị Mai 70 tuổi (thôn Dung, xã Tam Sơn, huyện Cẩm Khê , Phú Thọ). Bởi dường như tất cả người dân xã Tam Sơn đều biết đến hoàn cảnh của gia đình người phụ nữ đáng thương này.

Trên đường dẫn chúng tôi vào nhà cô Mai, Bà Tạ Thị Lâm trưởng khu dân cư số 1, xã Tam Sơn cho biết, “Trong khu có khoảng 3 trường hợp nằm liệt giường nhưng hoàn cảnh của cô giáo Hà Thị Mai neo đơn nhất, nhắc đến ai cũng thấy đau lòng cho số phận cũng như giấc mơ còn dang dở ấy”.

Phu Tho: Nghen long chuyen doi cua co giao 70 tuoi chi co 3 nam dung tren buc giang - Anh 1

Giấc mơ của cô giáo trẻ Hà Thị Mai năm nào phải gác lại bởi căn bệnh liệt nửa người.

Trong ngôi nhà 3 gian chông chênh trên mỏm đất của bà Hà Thị Phương ở thôn Dung, xã Tam Sơn, huyện Cẩm Khê, (Phú Thọ) chúng tôi được nghe câu chuyện về một cô giáo mà suốt cuộc đời chỉ vỏn vẹn 3 năm đứng trên bục giảng.

Tốt nghiệp trường Cao đẳng Sư phạm Hà Tây ở độ tuổi xuân xanh, cô giáo Hà Thị Mai lúc đó 22 tuổi cái tuổi đầy ước mơ hoài bão của sức trẻ. Nhưng ai ngờ thời gian đứng lớp tại trường tiểu học Ngô Xá, huyện Cẩm Khê chỉ vỏn vẹn 3 năm (1965 -1969). Lần ấy trong một lần chấm thi trở về nhà cô bất ngờ bị mờ mắt, sau đó cơn đau dữ dội kéo đã đã khiến nửa người không thể nào cử động được.

Phu Tho: Nghen long chuyen doi cua co giao 70 tuoi chi co 3 nam dung tren buc giang - Anh 2

Ngôi nhà mái lá là nơi trú chân của cô Mai suốt những năm cuộc đời từ khi phải từ bỏ giấc mơ.

Từ một cô giáo xinh xắn, giỏi giang bỗng trở thành người thực vật, vệ sinh cá nhân không thể nào tự chăm sóc cho mình được. Cứ như vậy suốt năm mươi năm qua cô sống nhà vào bàn tay của mẹ, của cô cháu nghèo khổ bên căn nhà lá vách liếp nhỏ manh, chông chênh trên mỏm đồi.

Khi thấy chúng tôi vào thăm, cô Mai cất tiếng chào, giọng nói còn khá lưu loát dễ nghe. Hơn năm mươi năm không đứng lớp đủ để cô không còn nhớ kỉ niệm về các em học sinh, kí ức đứt đoạn về mái trường, đồng nghệp và khắc khoải nỗi nhớ viên phấn, bục giảng.

Bà Hà Thị Phương năm nay 63 tuổi (là cháu ruột, gọi cô giáo Hà Thị Mai là Dì) xúc động khi kể về gia đình mình, về cuộc đời người dì bất hạnh phải nằm liệt giường mấy chục năm qua.

Phu Tho: Nghen long chuyen doi cua co giao 70 tuoi chi co 3 nam dung tren buc giang - Anh 3

Bà Phương chia sẻ với PV về cuộc đời của người dì bất hạnh.

Bà Phương cho biết: "Mùa hè hay mùa đông cũng vậy vẫn chỉ có manh dát tre cho cô nằm, vì nhà quá ít người nên không có ai túc trực chăm sóc thường xuyên. Ngày trước còn ở nhà liếp tre, mái lá thì nền đất vệ sinh rất khổ, nay có nền gạch hoa nên đỡ hơn".

“Hôm nọ có một anh học sinh cũ của (Cô Mai) thấy hoàn cảnh như vậy mua bỉm về đóng, chứ suốt mấy chục năm qua đều tự tay tôi làm hết”, bà Phương nói.

Trong khi đó, gia đình bà Phương cũng thuộc hộ nghèo của xã. Bà có 5 người con, thì đến có 4 người không tròn vẹn. Kinh tế chỉ trông chờ vào 4 sào ruộng sâu, miệng ăn thì đông người làm lại chỉ có mình bà Phương nên cuộc sống rất túng quẫn.

Cũng theo ba Phương: "Hiện tại căn nhà 3 gian đang ở là ở nhà người cậu cho ở nhờ vì căn nhà liếp lợp lá của bà không thể ở được nữa. “Nhà nước có hỗ trợ tiền xây nhà nhưng tôi để lại cho thằng đầu ở, không biết mai kia cậu nó về lấy lại nhà thì chúng tôi ở đâu?”.

Cứ như vậy, suốt hơn năm mươi năm qua cô Hà Thị Mai phải từ bỏ giấc mơ khi cô còn quá trẻ; trở thành "gánh nặng" của người thân trong gia đình. Nhưng chẳng ai trách cô mà thay vào đó là niềm thương xót số phận bất hạnh của cô giáo trẻ năm nào.

Thu Hường