Nặng đô hơn, nhiều chị em đi đánh ghen còn rủ anh chị em họ hàng cô bác gần xa đến đánh hội đồng “con dâm phụ giật chồng”. Đánh xong rồi thì nhẫn tâm xát ớt, đổ chất thải lên người nạn nhân...

Thật ra, đã không biết bao nhiêu lần, tôi bắt gặp những bài báo trên mạng với những cái tít gây shock kiểu như “Những kiểu đánh ghen kinh hoàng…” với bao la các thể loại mà mấy bà Hoạn Thư dùng để trả thù tình địch: Nhẹ thì vả cho vài cái bôm bốp vào mặt, vừa vả vừa giật ngược tóc “con nặc nô cướp chồng” lên hỏi “Ai cho phép mày dám léng phéng với chồng tao?” rồi thì túm tóc, xé quần áo giữa đường giữa chợ.

Nặng đô hơn, nhiều chị em còn rủ anh chị em họ hàng cô bác gần xa đến đánh hội đồng “con dâm phụ giật chồng”. Đánh xong rồi thì nhẫn tâm xát ớt, đổ chất thải lên người nạn nhân...

Mỗi lần “bị” đọc những cái tin kiểu như thế, thú thực cũng là phận đàn bà nhưng tôi không thể nào giấu nổi vẻ khinh bỉ dành cho những người đàn bà đi đánh ghen kiểu như thế - đối tượng lẽ ra phải được cảm thông và chia sẻ. Vì sao tôi lại khinh bỉ các bà, các chị ấy đi đánh ghen ư? Thú thực là cái cách giữ chồng vô học - vô nhân tính của các bà các chị khiến tôi cảm thâýkinh sợ.

Ghen theo tôi hiểu là một tính từ chỉ trạng thái cảm xúc khi bản thân mình cảm thấy muốn chiếm hữu một cái gì đó mà lại không chiếm hữu được, hoặc bị người khác chiếm hữu mất, từ đó nảy sinh ra cái trạng thái cảm xúc là “ghen”. Nôm na rằng ghen là cái tâm trạng ích kỉ và tự ti về bản thân mình hoặc đó là cảm giác tức tối tột đỉnh vì thấy mình bị người khác qua mặt.

Phu nu di danh ghen la nguoi dan ba dang de chong ly di - Anh 1

Bao la các thể loại mà mấy bà Hoạn Thư dùng để trả thù tình địch: Nhẹ thì vả cho vài cái bôm bốp vào mặt, vừa vả vừa giật ngược tóc “con nặc nô cướp chồng” lên hỏi “Ai cho phép mày dám léng phéng với chồng tao?” rồi thì túm tóc, xé quần áo giữa đường giữa chợ (Ảnh minh họa)

Các bà, các chị cứ nghe thấy chồng mình có bồ thế là sồn sồn lên, không cần biết nguyên nhân vì sao chồng mình nó chán mình. Họ chỉ nghĩ đến cái hậu quả nhãn tiền là do một “con hồ ly tinh” nào đó nó cho chồng mình ăn bùa mê, thuốc lú nên chồng nhất thời lầm lẫn, đi vào con đường “vô đạo”. Vậy nên, nhiệm vụ của mình là một người vợ phải giúp chồng tỉnh ngộ, tránh xa bùa bả của loại yêu tinh cướp chồng kia. Thế là các bà, các chị bắt đầu ủ mưu hèn kế bẩn để đánh ghen với đủ các thể loại mà tôi vừa liệt kê như trên.

Các bà các chị trước khi nhận “hung tin” chồng có bồ có bao giờ tự hỏi “Vì sao chồng mình lại cặp bồ?” hoặc tự vấn bản thân mình “Mình đã làm gì sai?” hoặc có một cuộc nói chuyện thẳng thắn với chồng cho ra nhẽ thay vì lồng lộn lên đi “tả xung hữu đột” với người thứ ba để rồi kết cục là kẻ bị thương, người vào tù, người gia đình tan vỡ, dư luận cười chê, con cái xấu hổ vì cha mẹ?

Tôi không nói những người đàn bà cướp chồng người khác là đúng. Việc họ quan hệ với người đàn ông có gia đình rõ ràng là một việc vi phạm về mặt pháp luật, với dư luận trong xã hội thì họ cũng là những người phụ nữ mất nết, không đáng được tôn trọng.

Nhưng dù họ có là loại đàn bà thế nào, trước hết họ cũng là một con người với quyền sống, họ cũng cũng danh dự và tự tôn của riêng mình. Ai cho các chị cái quyền được hành hạ, hạ thấp danh dự nhân phẩm người khác? Các chị sau khi xé quần xé áo, rồi cạo đầu bôi vôi người khác, hành hạ cho thỏa cái máu ghen tầm thường của các chị, các chị hả hê chút đỉnh, rồi các chị về nhà liệu chồng các chị có ngoan ngoãn như cún con lao vào ôm ấp yêu thương? Họ có nhìn các chị như “vợ hiền - dâu thảo” hay chồng các chị nhìn các chị không khác con thú hoang khát máu?

Có anh chồng đã bị vợ từng đánh ghen tâm sự với tôi: “Thú thực, sau lần cô ấy đi đánh ‘người ta’, tôi thấy mình quyết định li dị là đúng”. Tôi hỏi: “Anh đi ngoại tình rồi bỏ vợ lại còn bao biện?” thì anh cười buồn: “Người phụ nữ nếu mình không còn yêu thì mình phải nể. Ở bên cô ấy, mình không còn yêu, cũng không nể, mà chỉ thấy ghê sợ cái cách hành xử vô văn hóa của cô ấy…”. Tôi im lặng vì nghĩ anh đã đúng trong trường hợp này.

Có người đàn bà biết chồng léng phéng ở ngoài, về nhà tức giận cắt ngay “của quý” của chồng. Nực cười ở chỗ là với những bài kiểu thế thì có một bộ phận không nhỏ các chị em lao vào nhiệt liệt ủng hộ: “Chị làm thế là đúng! Phải em em cũng làm thế cho các ông chừa cái thói lăng nhăng đi”. À, thì ra chồng các chị ngoại tình là vì tại “cái ấy” của nó không kiểm soát được nên nó cứ chọc lung tung, chứ không phải tại các chị xấu, các chị nhàu, các chị đành hanh khiến chồng chán, chồng chê, chồng mê vợ bé?

Thế nên các chị phải “triệt sản” để chồng giống mình luôn, để ăn đời ở kiếp đái ngồi, mặc váy thành tâm giao tri kỉ với mình luôn. Các chị cắt xong “cái hãnh diện” của chồng, các chị hẳn thỏa mãn lắm vì tôi thấy các chị thường nói “Tao mà không được sướng thì không con nào được sướng!”. Thật ấu trĩ và đau xót làm sao!

Tôi gặp nhiều người phụ nữ tự tin trong cuộc sống, họ yêu và trân trọng bản thân họ lắm. Vì lý do này hay lí do kia ,vợ chồng họ cũng lục đục, chồng họ cũng cặp bồ. Nhưng họ không đánh ghen kiểu tầm thường như những câu chuyện tôi kể trên. Bởi họ biết giá trị bản thân họ.

Có chị hiểu ra mình đã vì công việc, vì con cái mà bỏ bê chồng nên đã quan tâm đến chồng nhiều hơn, thay đổi bản thân mình theo chiều hướng đẹp hơn và tha thứ cho lỗi lầm của chồng một cách nhẹ nhàng. Những chị này bảo: Nếu mình làm quá lên thì gia đình sẽ yên ổn hạnh phúc sau chuyện đó không? Quan trọng là ông xã biết mình sai và đã xin lỗi vợ. Mình cũng để ý đến chồng và bản thân hơn, xem mình đã đánh mất điều gì ở bản thân để tìm lại, xưa cũng vì yêu nhau mới lấy nhau, sao giờ lại không biết vì cái gì mà lại đánh mất nhau?.

Phu nu di danh ghen la nguoi dan ba dang de chong ly di - Anh 2

Thì ra các chị hiểu ấu trĩ rằng, chồng các chị ngoại tình là vì tại “cái ấy” của nó không kiểm soát được nên nó cứ chọc lung tung, chứ không phải tại các chị xấu, các chị nhàu, các chị đành hanh khiến chồng chán, chồng chê, chồng mê vợ bé? (Ảnh minh họa)

Có chị biết chồng ngoại tình, khuyên can không được nên chọn cách li hôn để giải thoát cho hai bên. Những chị ấy thường bảo rằng tại sao lại phải đánh ghen để giữ chồng? Các chị ấy có giá trị của riêng của các chị, làm tổn thương người khác cũng đâu có vui? Vả lại, giữ làm gì một trái tim người đàn ông đã không còn rung động vì mình làm gì?

Đàn ông, một khi trái tim họ đã không còn rung động vì mình nữa thì đánh ghen để làm gì? Để thỏa mãn cái sự ích kỉ, ghen tỵ vì mình thua kém người thứ ba sao? Hay nhằm thỏa mãn cái tôi quá vĩ đại đang gào thét trong tâm khảm những người đàn bà này: Tại sao tôi ăn đời ở kiếp với anh bao năm mà anh lại phũ tôi?

Sao các chị không hề để ý đến cái móng tay đen sì đã lâu không thèm cắt, cái đầu bú dù như tổ quạ vài năm chưa đổi kiểu, hay cái thói đành hanh chuyên đè đầu cưỡi cổ người khác của các chị khiến chồng chán, chồng chê, chồng mê vợ bé?

Theo Trithuctre