Tiếp tục chương trình Kỳ họp thứ 2, tại buổi thảo luận ở tổ về Dự thảo Luật Hỗ trợ doanh nghiệp nhỏ và vừa (DNNVV), Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ cho rằng phải làm thế nào để hỗ trợ mà lại không bao cấp, không kiểu xin - cho.

Pho Thu tuong: Ho tro DN nho va vua chu khong bao cap, khong xin- cho - Anh 1

Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ cho rằng phải làm thế nào để hỗ trợ mà lại không bao cấp, không kiểu xin - cho (ảnh: Hà Giang)

Đa số ý kiến tán thành với sự cần thiết ban hành Luật hỗ trợ DNNVV nhằm tạo cơ chế thuận lợi, bình đẳng cho doanh nghiệp vừa và nhỏ vươn lên trong xu thế hội nhập. Tuy nhiên các quy định cần chặt chẽ hơn, đặc biệt là về đối tượng doanh nghiệp được hỗ trợ, nhằm tránh việc lợi dụng chính sách để trục lợi.

Đại biểu Nguyễn Quốc Bình cho rằng dự án luật quy định chính sách hỗ trợ đồng đều như vậy sẽ không tạo động lực cho các doanh nghiệp khởi nghiệp sáng tạo, có sản phẩm, đề án phát triển rõ ràng.

“Tên Luật là hỗ trợ doanh nghiệp vừa và nhỏ, nhưng nếu hỗ trợ không có trọng tâm, trọng điểm mà thực hiện dàn trải thì hiệu quả rất thấp. Tôi thấy hỗ trợ theo hướng trợ cấp nhiều hơn là hỗ trợ. Nên sửa đổi là doanh nghiệp cần cái gì hỗ trợ cái đó chứ ko phải Nhà nước có cái gì thì hỗ trợ cái đó để cho phù hợp hơn”, ông Bình nói.

Đại biểu này cũng đề nghị chính sách hỗ trợ vốn là quan trọng nhất, không nên hỗ trợ chính sách thuế, tránh để xảy ra tình trạng DNNVV thành lập ra để chuyển giá, trốn thuế và sau đó giải tán.

Cùng quan điểm này, đại biểu Lê Quân đề nghị việc quy định chính sách hỗ trợ cần đảm bảo nguyên tắc bình đẳng, cạnh tranh và đúng đối tượng, khuyến khích doanh nghiệp phát triển.

Bên cạnh đó, cùng với việc ban hành Luật này cần xem xét tổ chức bộ máy hỗ trợ DNNVV đã phù hợp chưa và có nên hình thành phòng thương mại công nghiệp các địa phương hay không?

Trong khi đó, đại diện cho ý kiến của các DNNVV, đại biểu Lâm Đình Thắng cho rằng, các doanh nghiệp bày tỏ băn khoăn vào tính thực tiễn của Luật Hỗ trợ DNNVV khi đặt câu hỏi: “Luật ghi là hỗ trợ, nhưng thực tiễn có phải “xin – cho” hay không?”

Ông cho rằng, Luật này tạo động lực lớn đối với doanh nghiệp nên việc ban hành Luật này không chỉ cần thiết mà còn phải đặc biệt chú trọng vào thời gian, tốc độ để Luật sớm đi vào cuộc sống.

Dù vậy, đại biểu này cũng lưu ý việc ban hành luật này phải tận dụng được làn sóng khởi nghiệp hiện đang “dâng” rất cao tại các thành phố lớn và tại nhiều tỉnh thành của cả nước. Đồng thời, qua bao quát các ý kiến từ các đại biểu khác, ông Thắng nhận định, các đại biểu đều ủng hộ Luật này về mặt nội dung, nhưng nhiều ý kiến cũng quan ngại về việc Luật này hoàn toàn khả thi và đi vào cuộc sống. Lý do mà đại biểu Thắng đưa ra , đó là vì dù đại diện cho Hiệp hội và Hội rất quan tâm Luật này, nhưng từng doanh nghiệp của hội và hiệp hội lại không quan tâm. Bởi vì từ trước, nghị định 56 đến với doanh nghiệp là không nhiều, doanh nghiệp không tận dụng được những quy định trong NĐ 56. “Các doanh nghiệp cho rằng, nếu không có NĐ 56 thì họ vẫn làm ăn tốt. Do vậy, theo các doanh nghiệp thì Luật này sẽ khó đi vào cuộc sống.

“Doanh nghiệp cũng thắc mắc rằng, dự Luật ghi là “hỗ trợ”, nhưng thực tiễn có phải “xin – cho “ hay không”, đại biểu Thắng nhấn mạnh.

Trước những quan ngại trên, đại biểu Thắng cho rằng, Luật này được ban hành và tổ chức sao cho các doanh nghiệp nắm được từng điều khoản để từ đó tận dụng được quyền lợi của mình. Và các cơ quan Nhà nước phải biết nhiệm vụ của mình là hỗ trợ doanh nghiệp chứ không chỉ ban hành luật theo cơ chế hành chính thông thường.

Ví dụ về việc bảo vệ doanh nghiệp, ông Thắng lấy ví dụ, điều 6 của Dự thảo Luật có ghi “doanh nghiệp có quyền phản ánh đến cơ quan có thẩm quyền về hành vi vi phạm hoặc gây cản trở hoạt động sản xuất”.

“Cộng đồng doanh nghiệp thấy quyền của người ta như vậy là không đầy đủ, bởi nếu có việc gì xảy ra thì chỉ được phép phản ánh chứ không được quyền khiếu nại và tố cáo. Các doanh nghiệp đề nghị chuyển quyền này thành quyền được khiếu nại, tố cáo.

Hay ví như, chương 2, dự thảo Luật có ghi “tạo chính sách để các tổ chức doanh nghiệp cùng tham gia hỗ trợ DNNVV”. Tuy nhiên, có bộc lộ khiếm khuyết là các tổ chức trung gian này mà tận dụng các cơ chế của Luật để trục lợi cho cá nhân mình thì trong luật không có cơ chế để phòng ngừa chuyện này.

Pho Thu tuong: Ho tro DN nho va vua chu khong bao cap, khong xin- cho - Anh 2

Đại biểu Lâm Đình Thắng (Ảnh: Hà Giang)

Về hỗ trợ trọng tâm cho DNNVV, cộng động doanh nghiệp rất ủng hộ điều này nhưng đọc trong điều khoản rất chung chung, đã là mục tiêu thì phải rõ chứ không thể chung chung như Nghị Quyết được”, đai biểu Thắng nhấn mạnh.

Về đầu mối thông tin, đại biểu đoàn TP HCM cho biết, các doanh nghiệp rất quan tâm đến đầu mối thông tin. Hiện ở Trung ương có quy định một đầu mối ở Quốc gia để hỗ trợ cho việc này, đó là Bộ Kế hoạch đầu tư. Trong khi đó ở địa phương, dù trong luật có giao là UBND tỉnh giao cho một cơ quan thuộc UBND tỉnh để hỗ trợ cho DNNVV nhưng thực tế từng địa phương lại có chính sách riêng.

“Doanh nghiệp đang đề xuất hiện có quá nhiều đầu mối để hỗ trợ và cung cấp thông tin. Và họ đề nghị rằng chỉ cần quy cho 1 đầu mối , tập hợp tất cả những thông tin hỗ trợ doanh nghiệp trên website, cổng thông tin để công khai một cách minh bạch nhất. Đây là cách hỗ trợ doanh nghiệp một cách thực chất”, ông Thắng nói.

Về vấn đề này, Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ cho rằng, việc phân loại doanh nghiệp, thế giới gọi là DNNVV nhưng trong đó có cả siêu nhỏ. Việt Nam phân loại cũng phù hợp với quốc tế, và phần lớn trong doanh nghiệp nhỏ có tỷ lệ rất lớn doanh nghiệp siêu nhỏ.

Theo Phó Thủ tướng, việc ra Luật này khó ở chỗ làm thế nào để “hỗ trợ mà lại không bao cấp, không kiểu xin - cho. Và phải hỗ trợ doanh nghiệp “khỏe” để vươn lên, chứ hỗ trợ doanh nghiệp yếu mà doanh nghiệp không vươn lên, sẽ trái giá trị Luật.

“Luật phải vừa làm sao hỗ trợ doanh nghiệp vừa không trái với cam kết quốc tế. Bị kiện chống bán phá giá là rất gay go”, Phó Thủ tướng nói.

Phó Thủ tướng cũng cho hay, Luật này chủ yếu “thiết kế” cho đối tượng nhỏ, siêu nhỏ... Ngoài ra, Luật cũng hỗ trợ cho doanh nghiệp khởi nghiệp bởi hiện doanh nghiệp khởi nghiệp đang khó tiếp cận tín dụng ngân hàng, nên toàn phải dựa vào các quỹ bảo hiểm./.

Hà Giang