Câu chuyện thương tâm về cuộc đời của cụ bà nổi tiếng Hà thành nhờ quán Sữa chua bà già khiến nhiều người nghẹn ngào. Mất con gái, cháu trai song đó vẫn chưa phải là tận cùng nỗi đau của bà Lan.

Với các bạn gần vùng Ngọc Lâm (Long Biên) hoặc từng học trường Nguyễn Gia Thiều và các trường cấp 3 trong khu vực thì chắc chắn từng được nghe về Sữa chua bà già. Không cần quảng cáo nhưng tiếng tăm của bà hơn 20 năm nay vẫn vang khắp các thế hệ từ đời 8x, 9x cho tới giờ.

Hôm nay được nghỉ, có nhiều thời gian, mình xin chia sẻ về câu chuyện của bà mà không phải ai cũng hiểu và có thể chứng kiến.

Mình may mắn được sinh ra và lớn lên ở rất gần bà cụ, nên ngay từ khi còn bé, sữa chua bà già đã là một phần sâu đậm trong những kỉ niệm tuổi thơ của mình. Từ cái ngày mà trên đất Long Biên không có nhiều hàng quán hay các món ăn Tây như bây giờ thì Sữa chua bà già là tụ điểm thường xuyên nhất mà các bạn học sinh hay lui tới. Những cốc sữa chua thơm lừng, ngon hết xảy, giá chỉ 3.000 đồng giải nhiệt mùa hè với đôi ba hộp ô mai, kẹo dừa… đã đi qua năm tháng với cái đất này cho tới tận hôm nay.

Phan doi nghiet nga cua cu ba ban sua chua 20 nam mat con gai va chau trai - Anh 1

Bà Đỗ tạm dừng bán sữa chua để đi mổ mắt.

Nhưng đằng sau đó là rất nhiều câu chuyện thương tâm về cuộc sống và số phận của cụ bà Nguyễn Thị Đỗ (83 tuổi).

Hết mất cháu đến mất con

Trước đây, bà Đỗ làm công nhân ở xí nghiệp môi trường, sau đó lấy chồng về vùng Long Biên, sinh được hai người con gái, cô chị tên là Hương và cô em tên Vân. Năm bà 50 tuổi, chồng vì bệnh nặng mà qua đời. Một mình bà vất vả lo toan đủ bề cho các con,

Cách đây nhiều năm, cô Vân có hạ sinh được con trai, là người cháu đầu tiên của bà Lan. Không may khi anh lên 9 tuổi thì mắc phải căn bệnh máu trắng và qua đời. Khi ấy, mình quá nhỏ tuổi để hiểu nỗi đau của bà.

Nhiều năm sau đó, cô Vân tiếp tục hạ sinh một đứa bé gái, tên là Bống. Nhưng khi Bống chỉ vừa được 2 tuổi thì cô Vân đột ngột qua đời, bỏ lại bà Đỗ và con gái nhỏ. Khi đó, Bống vẫn còn bé và chưa hiểu nổi việc mẹ mình mất là điều đau đớn chừng nào.

Lúc này, mình đã lớn và nhớ rất rõ những buổi tối bà gào khóc. Cả xóm im lặng mỗi lúc buổi tối về khi tiếng bà Đỗ khóc gọi con: “Con ơi, về ăn cơm với mẹ đi con ơi…”.

Bà Đỗ khóc rất nhiều khi gọi con về ăn cơm. Nhưng với ý trí và trách nhiệm lo lắng cho người con gái còn lại (là cô Hương), bà vẫn sống vững vàng và đối mặt với tất cả.

Con gái thứ hai bị tâm thần vì nhớ chị

Tưởng chừng như qua hai lần mất cháu và con, bà Đỗ đã khổ rồi thì số phận sẽ buông tha bà… Nhưng không, ông trời như không nhìn thấy cảnh ngộ của bà cụ và những điều tồi tệ lại tiếp tục diễn ra.

Bà Đỗ chỉ còn lại một người con gái chưa có chồng là cô Hương. Sau sự ra đi của người chị gái, cô Hương do nhiều đêm suy nghĩ và chấn động tâm lý đã trở nên dở dở điên điên. Lúc bình thường, cô làm việc phụ bà bán hàng. Lúc không được tỉnh táo thì cô chửi bới xóm làng. Lúc nào người phụ nữ ấy cũng nghĩ rằng mọi người xung quanh đang hại mình, đang có kẻ ăn cắp, phá hoại mình nên cô ấy chửi bới tất cả…

Đã nhiều lần những người trong xóm vác chổi vác gậy ra dọa cô ấy nhưng tình hình không thay đổi. Cô ấy xúc phạm rất nhiều người và kể cả những bạn học sinh không may mắn vào ăn sữa chua đúng lúc cô không tỉnh táo.

Mình nhớ có một lần chính quyền đã vào can thiệp bằng cách yêu cầu bà Đỗ cho cô ấy đi trại tâm thần để tránh làm ảnh hưởng tới moi người xung quanh. Hàng xóm ở trong nhà nên không thể nghe thấy nhiều nhưng có một câu nghe rất rõ vì bà Đỗ quát lớn: “Chỉ khi nào nhớ em nó thì nó mới thế. Các ông thì hiểu làm sao được!”.

Đúng vậy, vì bà chỉ còn một người con duy nhất và cha mẹ nào mà chẳng thương con, nên bà Đỗ chấp nhận sống với con gái không được bình thường của mình như vậy và lo cho cô.

Đã nhiều lần có những câu chuyện dở khóc dở cười xảy ra trong gia đình hai mẹ con. Tiền bán sữa chua hàng ngày thu về không rõ là bao nhiêu nhưng có những lần cô Hương mang đi mua sắm đồ đạc tùm lum khiến bà Lan lúc chỉ biết cười khẩy. Lúc thì bà buồn rơi nước mắt vì những món đồ ấy toàn là giá treo quần áo, giấy vệ sinh… tạp nham và cô Hương cho rằng mua vì thiếu, trong khi thực tế cũng chẳng thiếu.

Khó tính với khách vì sợ ảnh hưởng hàng xóm

Đến nay, bà Đỗ đã được ở trong căn nhà rộng rãi hơn do bác hàng xóm dời đi, để lại và người con rể (chồng của cô Vân) hỗ trợ bà mua cùng tiền bán căn nhà cũ.

Khi các bạn học sinh vào ăn sữa chua, bà Đỗ rất khó tính. Bà khó với các bạn từ chỗ để xe cho tới việc các bạn cười nói lớn. Có lẽ nhiều người không hiểu và từng có lần có những bạn tự ái bỏ đi không thèm ăn nữa. Thực chất, bà Đỗ không hề khó, chỉ là bà đang kiếm sống ở nơi tập thể có rất nhiều người khác sinh sống. Bà không muốn việc mình làm ảnh hưởng tới các gia đình khác, nên đôi lúc các bạn cười thì bà mắng, các bạn để xe sai hay xe kêu báo động thì bà quát. Điều này là những khó khăn của bà cụ nên chỉ mong các bạn hiểu. Từng có lần bà đã rưng rưng nước mắt mà nói: “Bà sống cũng là nhờ các con”.

Ngay cả bản thân mình nhiều hôm đi làm mệt mỏi về, thấy các em học sinh để xe chắn hết lối đi cũng rất bực, nhưng chỉ lẳng lặng xuống và dắt xe cho các em gọn gàng vào hai bên.

Thay thủy tinh thể để tiếp tục bán sữa chua

Tuần trước, mẹ mình đã đưa bà đi mổ mắt, thay thủy tinh thể. Bác sĩ nói đôi mắt bà rất yếu, còn mẹ mình nói bà đã khóc rất nhiều. Ngay cả khi vào tới bệnh viện, nhìn người ta có con, cháu đến chăm sóc và lo lắng, bà lại khóc vì tủi thân và số phận mình thiếu may mắn.

Dù bệnh tình như vậy nhưng vì cuộc sống và các lý do mà không cần nói cũng hiểu, bà Đỗ chỉ mổ một bên mắt, để khi nào bên kia yếu thì bà thay sau.

Tuần tới, bà sẽ tạm dừng việc bán hàng để nghỉ ngơi cho khỏi bệnh.

Phan doi nghiet nga cua cu ba ban sua chua 20 nam mat con gai va chau trai - Anh 2

Bà Đỗ phải thay thủy tinh thể để tiếp tục bán sữa chua nuôi con, cháu.

Qua câu chuyện này, mình muốn chia sẻ để các bạn hiểu hơn cuộc sống đầy khó khăn và những nghịch cảnh của bà Đỗ mà không phải ai cũng hiểu. Mùa đông sắp tới, sẽ ít người muốn ăn kem và dùng các thứ đồ lạnh nhưng nếu ai khỏe mạnh thì cứ vào ăn ủng hộ bà nhé!

Hoài Việt