Quan điểm của tôi là nên tăng phân bổ ngân sách cho TP.HCM chứ không nên giảm, giảm là tự đánh vào chân mình.

Câu chuyện cắt giảm ngân sách cho TP.HCM không hề đơn giản. Ở đây lại giảm đi ít nhất 5%, tức là gần 20% con số trước đây, thì sẽ gây ra trục trặc không chỉ với TP.HCM mà trục trặc với cả nước. Nguồn thu không được nuôi dưỡng thì vấn đề ngân sách, nợ công sẽ thêm phần trầm trọng…

So sánh TP.HCM với các đối thủ cạnh tranh trong vùng thì thấy thành phố không ở vị trí cao. Một trong những nguyên nhân chính là ngân sách thành phố không đủ, quá ít. TP.HCM nói riêng, vùng TP.HCM nói chung đã tới hạn về hạ tầng nên cần sự đầu tư lớn mới có thể tạo nguồn thu ngân sách và việc làm nhiều hơn. Khó khăn, bức thiết nhất với TP.HCM hiện nay chính là hạ tầng giao thông. Trong 10 năm tới, thành phố cần mộ t triệu tỷ đồng cho vấn đề này. Hệ thống tàu điện ngầm, đường sắt trên cao, buýt nhanh… sẽ ngốn 20 tỷ USD, tức là khoảng 500.000 tỷ đồng.

Quan điểm của tôi là nên tăng phân bổ ngân sách cho TP.HCM chứ không nên giảm, giảm là tự đánh vào chân mình. Nếu áp dụng cách thức phân bổ ngân sách như thế này tức là mình chủ động tụt hậu bởi đầu tàu không được đầu tư đúng mức. Chia sẻ với các địa phương khác là đúng, nhưng không có nghĩa là thành phố làm ra 100 đồng chỉ được giữ lại 18 đồng. Nếu như thế, TP.HCM sẽ thiếu động lực để phát triển và có nguy cơ bị thua trong cuộc chơi toàn cầu”.

P.Mai