Trong suốt 4 năm 8 tháng nằm trong tay cướp biển Somalia, hi vọng trở về với bố mẹ, với quê hương là thứ duy nhất giúp Phan Xuân Phương vượt qua những nỗi sợ hãi lẫn hiểm nguy. Ngày trở về, nhào vào ôm lấy mẹ, chàng trai này mới dám tin, giấc mơ trở về đã trở thành sự thực.

"Em không biết diễn tả như thế nào niềm hạnh phúc này"

Hơn 15h30 ngày 26/10, chiếc xe chở ông Phan Xuân Linh (SN 1945) và con trai – Phan Xuân Phương (SN 1989) về đến nhà (xã Nghĩa Yên, Nghĩa Đàn, Nghệ An). Rất đông bà con, làng xóm và cả những người chưa từng quen biết đã chờ chật cả sân.

Om me roi moi tin minh da tro ve - Anh 1

Phan Xuân Phương (áo xanh) trở về trong sự chào đón, chúc mừng của người thân và làng xóm.

Xuống xe, Phan Xuân Phương chạy ào vào nhà, nơi mẹ anh ngồi trên ghế, quỳ xuống đất mà ôm lấy mẹ. Ngày Phương ra đi, mẹ còn khỏe mạnh, nhanh nhẹn. Biến cố xảy ra với người con trai khiến bà Lê Thị Hoa (SN 1955) suy sụp tinh thần, bị tai biến dẫn tới liệt nửa người. Biết tin con về Việt Nam từ hôm qua nhưng tình trạng sức khỏe không cho phép bà ra Hà Nội đón. Hơn 1 ngày qua, bà không thôi mong ngóng giờ phút đoàn tụ với con. Ôm đứa con trai trong tay, bà chỉ biết khóc, vuốt ve mãi mái tóc, khuôn mặt già dặn, gầy guộc và sương gió của con.

Om me roi moi tin minh da tro ve - Anh 2

Niềm vui ngày đoàn tụ của Phương và người bà ngoại đã trên 80 tuổi sau gần 5 năm xa cách.

“Được gặp mẹ, em mới dám tin là mình đã trở về. Suốt 4 năm, 8 tháng qua, thứ duy nhất khiến em không ngừng hi vọng, hay nói đúng hơn là không cho phép mình ngừng hi vọng để vượt qua nỗi sợ hãi là sẽ có ngày được trở về với bố mẹ, với gia đình, làng xóm. Em không biết diễn tả như thế nào niềm hạnh phúc mà mình đã chờ đợi từng ngày, từng phút, từng giây này”, Phương xúc động tâm sự.

Om me roi moi tin minh da tro ve - Anh 3

Người mẹ không thể trực tiếp ra đón con, đành ngóng qua cửa sổ. (Ảnh: Nguyễn Duy)

Ra tận sân bay đón con từ hôm qua, gần như suốt cả thời gian đó đến lúc về, ông Phan Xuân Linh không hề chợp mắt bởi niềm hạnh phúc quá lớn lao mà mình và gia đình đang có. Sau hung tin Phương bị cướp biển Somalia bắt giữ, chỉ trong 1 đêm, mái tóc ông bạc trắng bởi lo lắng điều bất trắc có thể xảy ra đối với con trai. Cũng đã có lúc ông tưởng không còn hi vọng nhưng chính ông lại động viên vợ, động viên mình, rằng, Phương sẽ trở về, các cơ quan chức năng sẽ không bỏ rơi Phương và 2 bạn thuyền, dù rằng, phút giây này ông đã phải chờ đợi quá lâu.

Om me roi moi tin minh da tro ve - Anh 4

Ôm mẹ rồi mới dám tin mình đã được trở về. (Ảnh: Nguyễn Duy)

“Phương trở về, đó là niềm vui sướng, hạnh phúc của tôi, của gia đình”, người cha nói, đôi mắt lấp lánh niềm vui, nhìn đứa con đi xa mới trở về trong vòng vây của mọi người.

Ôm chặt đứa cháu, bà Trần Thị Xuân (SN 1933, bà ngoại Phương) không giấu nổi niềm vui dù khóe mắt rưng rưng: “Thằng Phương bằng da bằng thịt về thật rồi, về với bà thật rồi.

Om me roi moi tin minh da tro ve - Anh 5

Nụ cười đã trở lại trên khuôn mặt người cha sau gần 1.700 ngày lo âu, thấp thỏm khi con trai rơi vào tay cướp biển Somalia.

Nói dại, có khi bà sợ không được nhìn mặt cháu trước khi nhắm mắt xuôi tay. Về rồi, ở nhà thôi con ạ, bới đất lặt cỏ nhưng bà có cháu, mẹ có con…”.

Om me roi moi tin minh da tro ve - Anh 6

Hỏi về kế hoạch sắp tới, Phương cười: “Nói thật em vẫn chưa có kế hoạch gì cả. Được về với bố mẹ, với gia đình, quá hạnh phúc. Theo “chỉ đạo” của bố, có lẽ em sẽ tìm một người tâm đầu ý hợp, lập gia đình, sớm ổn định cuộc sống và chăm sóc, phụng dưỡng bố mẹ”.

Vỡ òa phút giây đoàn tụ

Từ sáng sớm ngày 26/10, nghe tin các thuyền viên Nguyễn Văn Hạ (SN 1981, trú thôn Quảng Ích, xã Kỳ Khang, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh) và Nguyễn Văn Xuân (SN 1981, trú tổ dân phố Hòa Lộc, phường Kỳ Trinh, thị xã Kỳ Anh, Hà Tĩnh) đang trên đường về quê, hàng trăm người thân, xóm làng đã đến nhà đợi gặp các anh.

Om me roi moi tin minh da tro ve - Anh 7

Nước mắt...

Đúng 19h30, chiếc xe chở 2 thuyền viên dừng bánh tại quê nhà. Vừa trông thấy các thuyền viên bước ra khỏi xe, nhiều người đã lao đến ôm chầm lấy các anh. Những giọt nước mắt, những nụ cười, niềm hạnh phúc vỡ òa trong phút giây đoàn tụ.

Om me roi moi tin minh da tro ve - Anh 8

... và nụ cười đoàn tụ.

Om me roi moi tin minh da tro ve - Anh 9

Mẹ anh Xuân đã ngất xỉu khi được gặp lại con trai sau hơn 4 năm xa cách tuyệt vọng.

“Cảm giác rất hạnh phúc, sau hơn 4 năm chờ đợi cuối cùng tôi cũng được về nhà. Tôi chỉ muốn nói lời cảm ơn Đảng và Nhà nước, cảm ơn mọi người, cảm ơn truyền thông, cảm ơn những nhà hảo tâm đã giúp đỡ gia đình trong thời gian qua”, anh Hạ nghẹn ngào chia sẻ.

Cũng chung cảm xúc với anh Hạ, thuyền viên Nguyễn Văn Xuân (35 tuổi) trở về căn nhà ở phường Kỳ Trinh (thị xã Kỳ Anh) trong sự chào đón của gia đình và bà con lối xóm. Ôm chặt lấy mọi người, anh nói: "Đừng khóc, đừng khóc. Từ cõi chết trở về không được khóc, xin hãy vui lên".

Không nói được gì nhiều, anh Xuân chỉ biết nhìn người thân, họ hàng rồi mỉm cười. Anh bảo "quá sung sướng", ngày chia tay anh và các thuyền viên đến từ Indonesia, Philippines, Trung Quốc, Đài Loan… nước mắt chực trào, ôm chầm lấy nhau xúc động.

"Là chồng, sau 6 năm ra đi giờ về tay trắng, tôi buồn lắm, nhưng biết làm thế nào. Ra đi với mong ước thay đổi cuộc sống nghèo khó của gia đình, giờ về lại nghèo hơn. Nhưng mình còn sống là tốt rồi, trước mắt sẽ nghỉ ngơi, sau đó tính kế sinh nhai tiếp", anh Hạ nói.

Tháng 3/2012, 26 thuyền viên thuộc tàu Naham 3 mang cờ Oman, trong đó có 3 thuyền viên Việt Nam, gồm anh Phan Xuân Phương (Nghệ An) và anh Nguyễn Văn Hạ, Nguyễn Văn Xuân (Kỳ Anh, Hà Tĩnh) bị cướp biển Somalia bắt giữ để đòi tiền chuộc. Ngày 22/10, nhóm thuyền viên này được thả tự do. Ngày 25/10, các viên viên này về tới Việt Nam, kết thúc quãng thời gian 4 năm, 8 tháng trong tay cướp biển Somalia.