Mấy năm gần đây, hầu khắp các bệnh viện lớn ở Hà Nội xuất hiện nhan nhản những người làm dịch vụ chăm sóc bệnh nhân, từ cho ăn uống, vệ sinh... mà người ta gọi chung là “ô sin bệnh viện”. Phần lớn những người này đến từ các tỉnh lân cận, khi công việc mùa màng đã cạn.

Bi hài nghề ô sin bệnh viện

Tôi có đứa cháu nằm ở khu điều trị tự nguyện của Bệnh viện Nhi, Hà Nội. Xong việc cơ quan, phóng xe mất hơn một tiếng lên cũng vừa đến giờ thăm. Phòng nhỏ, kê vừa 4 cái giường cho bốn đứa trẻ. Người nhà di chuyển trên hai hàng gạch, quà khách mang đến được nhồi vào cái tủ đầu giường, thừa thì treo thõng thượt lên cây cột màn, tựa cái mồi câu lũ trẻ nằm dưới.

Nhìn bà chị giường bên thay bỉm, lau người, đút cháo cho thằng bé một cách nhoay nhoáy, thành thạo, tôi cứ ngỡ là mẹ. Hỏi ra mới biết, chị tên Hoa, quê Lương Sơn (Hòa Bình), làm “ ô sin bệnh viện”. Mỗi ngày 200.000 cho 12 tiếng lao động, cộng thêm bữa trưa. Mẹ thằng bé làm liên doanh Nhật, ông bà ở xa, thuê cho tiện. Vừa hỏi thăm được vài câu, quay sang đã thấy bà chị gà gật. Đứa em tôi bảo, chị này tốt ngủ. Cả ngày gác đầu lên tường, chân co, tay duỗi, mắt nhắm. Thỉnh thoảng giật mình tỉnh giấc, tưởng đến bữa, chị lại lôi cháo ra đút vào mồm thằng bé.

Phòng có một người nữa làm nghề như chị Hoa. Cái cô beo béo đang đứng tựa lan can bệnh viện, một chân cài vào cái xe tập đi của đứa trẻ đong đưa, tay nhắn tin choanh choách, thỉnh thoảng cười hi hí. Mỗi lần khoái chí, tay kia cô cầm quả táo đưa lên miệng cắn đánh roạt. Mấy người cùng phòng bảo cô nghiện ăn. Ăn suốt ngày, mà toàn thứ của ngon vật lạ người ta mang biếu. Ăn chán, cô nhắn tin cho bồ. Đứa trẻ ngồi xe tập đi từ sáng đến chiều, trừ lúc thay bỉm hay đi vệ sinh.

Một chị làm nghề ô sin bệnh viện... đợi việc

Vỉa hè, cổng bệnh viện, những nơi có thể tìm “ô sin bệnh viện”

Thỉnh thoảng hứng chí, cô “buôn”: Nói mãi em mới làm đấy, chứ hôm qua cũng có “khách” nhờ chăm ông cụ nằm viện K. Ở đó là cứ phải trả em thêm 100.000/ngày tiền độc hại ấy chứ. Bên này tuy rẻ, nhưng được cái sạch sẽ, công trình phụ khép kín, với lại, chăm bọn trẻ con sướng hơn chăm “bọn” người lớn!”.

Và, nghe đâu cô béo từ chối cái mối bên viện K cũng vì ở đây cho gần chỗ anh người yêu chạy xe ôm đầu Cầu Giấy. Lương ít một chút, được cái gần người yêu, cũng bõ...

Một lý do khiến các ô sin thích chăm trẻ con hơn người già, đó là trẻ không bao giờ biết mắng mỏ, mạt sát, xúc phạm, chúng chỉ biết khóc. Người già thì ngược lại, khó tính, khó nết, khó chiều, thêm cả cái “khả năng kể tội osin” với người thân. Phần nữa, nhiều khi chăm người già, gặp phải những tình huống dở khóc, dở cười.

Bát nháo “chợ ô sin”

Ban đầu, nghề ô sin bệnh viện cũng chỉ xuất hiện ở một vài nơi, một vài gia đình khá giả có người thân nằm viện, í ới nhờ bà cô, bà thím họ xa từ dưới quê lên trông nom, chăm sóc giúp, rồi gửi vài đồng gọi là tiền tàu xe. Cứ thế nó phát triển theo nhu cầu xã hội, đến nay đã có hàng trăm người hành nghề tại các bệnh viện lớn.

Không khó để nhận ra những người làm nghề này, áo nâu, quần gụ, nón mê ngồi đầy rẫy ven lối vào bệnh viện. Lúc nào nhìn họ cũng trong tư thế sẵn sàng lao vào chăm sóc bệnh nhân. Mỗi khi xe cấp cứu vừa đến cổng, họ đã ào ra chào mời đủ thứ dịch vụ. Dần dà, mỗi cổng bệnh viện hình thành lên cái “chợ ô sin” tự bao giờ. Ai cần bất cứ dịch vụ chăm sóc gì, ra “chợ” có hết. Thỉnh thoảng, cũng xảy ra hỗn chiến giữa các ô sin vì tranh khách, giành địa bàn. “Chợ” họp đông nhất ở khu vực bệnh viện Bạch Mai, Việt - Đức, Việt-Xô, Nhi…

Ngay ở bãi gửi xe bệnh viện Bạch Mai, tôi được bà chị bán nước gần đó hồ hởi: “Chú cần ô sin chăm người nhà không? Người của “công ty” chị thì yên tâm. Tiền công 200.000/ngày, liệt chân 250.000, liệt nốt hai tay, chú cho chị thêm năm chục…”.

Mải mê chèo kéo như vậy nhưng bà chị này cũng không quên “dìm hàng” đối thủ, “kiếm được người thật thà khó lắm, chứ như cái “công ty” của con mẹ kia kìa, chị ta hất hàm ra phía cổng, người của nó toàn bọn vớ vẩn, đánh bệnh nhân đen đét, không đánh được thì lườm nguýt, hoa quả ăn như mỏ khoét! Có đứa còn trộm đồ của khách, bị đánh cho tơi tả…”.

Hóa ra, cái nghề ô sin này cũng có tổ chức đàng hoàng, có “bảo kê”, “công ty” hẳn hoi. Mỗi lần dẫn mối thành công, bà chị “giám đốc” kia lại được ôsin dấm dúi cho vài chục, gọi là tiền điện thoại, tiền môi giới, tiền “cò”.

Chị Nguyễn Thị Thu, quê Hoài Đức (Hà Nội), làm ô sin gần 3 năm. Chị kể: “Nhà bốn người, trông vào mấy sào ruộng chả đủ ăn, ngày nông nhàn lên đây kiếm việc làm thêm. Mỗi ngày được 200 -300.000 đồng, trừ chi tiêu, mỗi tháng cũng để ra được 5 - 6 triệu, đủ nuôi hai đứa con ăn học. Có khi, “ký hợp đồng” cả tháng, mùa màng mình chồng ở nhà, tôi gửi tiền về quê, thuê hết”. Tính nguyên ở làng chị, có đến gần hai chục người ra Hà Nội hành nghề ô sin, đủ trai lẫn gái.

Để nhận được những đồng tiền như thế, nhiều lúc chị Thu và những ô sin khác cũng bị “gia chủ” hành cho đến khổ, sợ nhất gặp những gia đình buôn bán. Nhiều khi, chuyện lỗ lãi chả liên quan gì, lúc đến bệnh viện họ cũng trút bực dọc lên đầu chị. Rồi cái chuyện bị người nhà mắng mỏ, mạt sát giữa chốn đông người, bệnh nhân đau đớn đánh đập ô sin xảy ra như cơm bữa. “Những lúc như thế, tôi chỉ muốn bỏ quách về quê cho xong, nhưng lại nghĩ về thì biết lấy gì mà ăn, còn hai đứa con nữa, thôi đành cố nhịn”:- chị Thu chia sẻ.

Theo chị Thu, cũng dăm bảy loại ô sin bệnh viện, có người chăm chỉ hạt bột, tận tụy vì gia chủ, có người chỉ chuyên nhận chăm bệnh nhân nặng, gần đất xa trời, lương cao, ngộ nhỡ bệnh nhân chết, tiền tắm rửa tử thi cũng được bồi dưỡng vài triệu. Xong việc, người ta lại chờ để nhận chăm và…“tắm rửa” cho bệnh nhân khác.

Y tá Ngô Mai Lan, Khoa hô hấp Bệnh viện Nhi cho hay: Thuê ô sin bệnh viện cũng có nhiều cái lợi, nhất là khi cuộc sống hối hả, ai cũng có đủ trăm công ngàn việc để làm. Lỡ may có người thân nằm viện, cả gia đình, dòng họ nháo nhác, đến khổ. Thuê được một ô sin, vừa đỡ sức người, sức của, lại thạo việc, quan trọng là phải tìm được người tin tưởng…. Nhưng, cái khó ở đây, biết ai là người như vậy giữa chập trùng quần gụ, nón mê nơi bờ rào bệnh viện. Thôi thì mong người thân đừng có ai phải bước chân vào cái chốn này. Bởi, con đường đi đến khánh kiệt nhanh nhất, chẳng phải là đường đến bệnh viện sao?!

Nguyễn Trung Thành