Chị Phan Thị Tố Như (33 tuổi) từng là một người thành đạt trên đất Huế, có tất cả - nhà cửa, shop thời trang cao cấp, quán càphê, nhiều xe tay ga đắt tiền…, nhưng rồi bỗng chốc trắng tay. Chị mạt vận không do làm ăn thua lỗ hay tiêu pha hoang phí mà là vì đã quá tin yêu và trao hết của nả cho người mà chị xem là chồng. Và khi “đào” hết của, người đàn ông ấy trốn chạy, bỏ lại chị sống trong nỗi đau đớn tột cùng, thân tàn ma dại.

Chị Phan Thị Tố Như từ “đại gia” bỗng chốc thân tàn ma dại vì bị ông chồng hờ "đào mỏ".

“Ma xui quỷ khiến nên tôi yêu anh”

Quê gốc Quảng Trị, 15 năm trước, Phan Thị Tố Như một thân một mình vào Huế lập nghiệp. Độ vài năm sau, chị lập gia đình, đứa con gái kháu khỉnh chào đời khiến chị hạnh phúc nhân đôi. Thế nhưng, cuộc sống vợ chồng không trọn vẹn như mong đợi, mâu thuẫn gia đình diễn ra dồn dập chóng vánh phá tan tổ ấm của chị. Chị ôm con nhỏ rời nhà chồng.

Thời gian sau, chị quyết làm lại cuộc đời, kiếm thật nhiều tiền để con gái có một cuộc sống đầy đủ. Nói là bắt tay vào làm, và chị đã làm được. Mười năm lăn lộn giữa thương trường, bán buôn đủ kiểu, kết quả là chị đã gầy dựng được cho mình cơ nghiệp mà nhiều người thèm khát, từ nhà cửa, cửa hàng thời trang cao cấp, quán càphê, nhiều xe tay ga trị giá hàng trăm triệu…

Người phụ nữ ấy mạnh mẽ, quyết đoán trong kinh doanh bao nhiêu thì thẳm sâu trong trái tim lại yếu đuối bấy nhiêu. Năm 2011, chị gặp ông Đặng Trung V (43 tuổi, TP.Huế) – một người đàn ông đã ly thân với vợ và có con riêng. Chị Như kể: “Tôi và anh quen biết nhau khi cả hai học chung khóa lái xe ôtô. Quen nhau, chuyện trò, anh sang nhà tôi chơi, xem nhau như anh em vậy.

Tôi nói dự tính của mình cho anh biết, rằng sau khi lấy được bằng lái sẽ mua xe để đi đây đi đó cho tiện. Anh cũng kể cho tôi nghe công việc của anh. Nghề của anh phức tạp lắm. Tôi biết hết, nhưng không vì thế mà tôi không chơi với anh nữa”.

Chuyện tình “rổ rá cạp lại” của chị bắt đầu từ việc cho người đàn ông đang ngồi trên đống nợ ở nhờ. “Lúc đó anh đổ nợ, giang hồ truy đuổi gắt gao nên xin sang nhà tôi lánh nạn vài ngày. Tôi đồng ý vì nghĩ rằng giúp anh trong lúc hoạn nạn là điều nên làm” - chị kể tiếp.

Trong cảnh “tiến thoái lưỡng nan”, ông V bạo miệng hỏi mượn tiền bà Trần Thị Vân (mẹ chị Như) với lý do là giúp cháu ruột đang vỡ nợ. “Thật lòng, dù anh lớn tuổi, nhưng diện mạo như Việt kiều, phong độ, điển trai, trông không giống như một ai đó ngoài đường ngoài chợ.

Mẹ và tôi đều tin anh là người tử tế. Mẹ đã viết giấy cho mượn 1 cây vàng bốn số 9 và 60 triệu đồng tiền mặt. Anh hứa sẽ trả nợ cho mẹ 15 triệu hằng tháng khiến tôi càng tin anh hơn. Sau lần mượn tiền, anh vẫn qua lại nhà tôi. Anh làm tất tần tật mọi việc trong nhà, chăm sóc, đưa đón tôi đi làm. Tôi đã đổ gục trước tình cảm của anh lúc nào chẳng rõ. Có lúc tôi tự hỏi mình chỉ có thể là do ma xui quỷ khiến tôi yêu anh ấy thôi” - chị kể. Ánh mắt người phụ nữ ấy lấp lánh khi nhớ lại thời gian chị yêu thêm lần nữa.

Đại gia giờ thân tàn ma dại

Từ đó, chị và ông V sống chung, xem nhau như là chồng vợ. Thời gian bên nhau, ông V vẫn hay than vãn chuyện tiền nong, nợ đến hạn trả. “Anh cần bao nhiêu tiền, có tôi đưa hết. Tôi cũng là người đứng ra trả nợ ngân hàng cho anh mỗi tháng 10 triệu trong suốt một năm. Thậm chí, anh cần vài trăm ngàn cho cháu, cần tiền mua xe đạp điện, điện thoại cho con anh cũng chính tôi mua.

Mẹ tôi cũng vậy, lo lắng hết mực cho anh. Ngoài số vàng, tiền như đã kể, mẹ còn đi vay lãi 50 triệu đưa cho anh mượn” - chị Như kể. Yêu thì phải tin là đúng đắn, nhưng sao có thể tin đến mức trở nên mù quáng đến vậy? Chị bảo: “Yêu mà! Hơn nữa, lúc anh cần tiền, anh khéo lắm. Anh chủ động nói rằng khi bán được nhà, anh hoàn lại số tiền tôi và mẹ đã lo cho anh, còn lại bao nhiêu vợ chồng sống sung túc đến cuối đời. Điều đó khiến tôi càng thêm tin ở anh hơn”.

Thấy chồng mãi chẳng rứt ra khỏi nợ nần, chị Như bàn tính với mẹ đứng ra thế chấp ngôi nhà đang ở lấy tiền lo cho ông V. Nhưng bao nhiêu tiền, vàng, nhà cửa đưa hết, mà ông V vẫn không thoát được cảnh nợ nần. Chị Như bắt đầu nghi ngờ về tình cảm của chồng.

Thế nhưng, bản chất yếu đuối, cả tin khiến người đàn bà ấy không thể rứt ra khỏi người đàn ông chỉ cần tiền hơn là cần vun đắp tổ ấm. “Anh mượn xe SH màu đỏ, biển số 75K5-157.67, trị giá 168 triệu của tôi nói là để đi. Thực tế là anh lừa tôi mang đi cầm cố lấy tiền. Tôi giận lắm. Anh an ủi, hứa sẽ lấy xe về sớm nên tôi cũng nguôi nguôi. Lúc ấy anh rên rỉ không có xe đi, tôi lại đưa chiếc SH màu trắng, biển số 75B1-217.18 cho anh. Lần này, anh tiếp tục đưa xe vào tiệm cầm đồ” - chị Như nói.

Sau bao nhiêu đấy chưa đủ, ông V lừa em gái chị lấy chiếc xe Vespa, biển số 75B1- 027.73, trị giá 78 triệu tiếp tục gửi vào tiệm cầm đồ. Cú lừa cuối cùng trước khi V rời khỏi gia đình chị là chiếc xe máy hiệu Liberty, chị mượn để có phương tiện đi lại trong khi chờ ông V bán nhà lấy 3 chiếc xe của chị ra khỏi tiệm cầm đồ. “Mọi chuyện vỡ lở, tôi sang nhà tìm anh thì bị đuổi ra khỏi nhà. Mẹ anh lúc đó có đứng ra hứa trả nợ thay, nhưng cũng chỉ là hứa lèo thôi” - chị kể.

Ông V bỏ trốn, cũng là lúc đống nợ bấy lâu gia đình chị vay mượn lo cho ông chồng hờ bắt đầu bủa vây lấy chị. Ngôi nhà đang ở phải bán, cửa hàng thời trang sang lại, quán càphê cũng tiêu tan. Chị, mẹ và con gái dắt díu nhau đi ở trọ.

“Lúc đó tôi thật sự khủng hoảng. Đã khóc rất nhiều. Tôi trách mình mù quáng trao cho anh tất cả, đến mức thân tàn ma dại thế này đây. Tôi đã từng nghĩ đến điều tồi tệ nhất là một anh chết, hai tôi chết. Nhưng sau tất cả, tôi bắt buộc mình phải sống, sống để lo cho con, cho mẹ tôi và bắt anh đền tội” - dứt câu, chị Như bật khóc.

Không thể kiên nhẫn chờ đợi thêm được nữa, chị Như đã làm đơn tố cáo hành vi lừa đảo của ông V lên Cơ quan CA TP.Huế. Trong những cuộc gặp tại cơ quan CA, ông chồng hờ chưa bao giờ dám nhìn mặt chị. Khi chị đề nghị được nói chuyện, ông V ầm ừ rồi lẻn mất dạng ngay sau đó. “Anh đã không dám đối diện với sự thật, đối diện với tôi. Anh đang sợ hay khinh thường tôi? Điều đó tôi không quan tâm nữa. Bây giờ, yêu anh đến mấy tôi cũng phải bắt anh trả lại hết những gì anh đã cướp của tôi và mẹ tôi. Và tôi tin pháp luật sẽ không bỏ sót người như anh” - chị Như mong mỏi, tin tưởng pháp luật nghiêm minh sẽ không bỏ sót ông V.