Theo thông tin từ gia đình, NSƯT Phạm Bằng đã ra đi vào khoảng 20h ngày 31.10, hưởng thọ 85 tuổi.

NSUT Pham Bang dot ngot qua doi, huong tho 85 tuoi - Anh 1

Cách đây vài giờ đồng hồ, người hâm mộ không khỏi xót xa và bàng hoàng khi nghe tin NSƯT Phạm Bằng qua đời ở tuổi 85. Theo thông tin mới nhất từ nghệ sĩ Đinh Trà My, NSƯT Phạm Bằng đã trút hơi thở cuối cùng vào hồi 20 giờ ngày 31.10 tại bệnh viện Hồng Ngọc - Hà Nội sau một thời gian điều trị căn bệnh viêm gan và viêm mật.

Cách đây vài ngày, cư dân mạng không khỏi xót xa khi nhìn hình ảnh NSƯT Phạm Bằng nằm trên giường bệnh với thân hình gầy tong teo được chụp tại nhà riêng của con trai ở Hà Nội.

Trước đó giữa tháng 6.2016 NSƯT Phạm Bằng cho biết, ông thấy trong người có dấu hiệu mệt mỏi, chán ăn và xuống sức nhanh chóng, đặc biệt tự nhiên ông giảm sút tới 2kg, nên ông đã đi khám, và phát hiện ra mình bị tắc túi mật, khá nguy cấp. Ngay lập tức ông đã phải sang Singapore để thông túi mật. Sau đó của ông đã khá hơn, ông nằm điều trị tại nhà ở vợ chồng con trai. Khẩu phần ăn của ông chủ yếu là cháo pha loãng và sữa.

NSUT Phạm Bằng sinh năm 1931, gia đình ông được 2 anh chị em, bố ông mất sớm, mẹ ông ở vậy từ năm 24 tuổi nuôi các con khôn lớn.

Năm 1955, Phạm Bằng trở thành sinh viên trường Cao đẳng Giao thông Công chính. Trong quá trình học ở trường, theo lời lôi kéo, rủ rê của bạn bè, ông cũng tham gia đóng vài vở kịch. Năm 1956, đang học năm thứ hai trường Cao đẳng Giao thông công chính, Phạm Bằng phải nghỉ học. Ông rời trường trong hoàn cảnh hết sức khó khăn: gia đình của ông thuộc diện tư sản cần cải tạo

Năm 1959, Phạm Bằng tham gia đoàn kịch nghiệp dư của nhà thơ Hoàng Cầm, nhà văn Nguyễn Huy Tưởng. Đoàn kịch định dựng vở "Vũ Như Tô" nhưng không thành. Cũng trong năm đó, Nhà nước tuyển sinh cho đoàn văn công Hà Nội, đồng thời, mở trường Đại học Sân khấu khóa I. Phạm Bằng được tuyển cả hai nơi. Khác với một số người bạn của mình trở thành sinh viên trường Sân khấu, Phạm Bằng lựa chọn con đường vào đoàn văn công Hà Nội, bởi theo ông: "Vào văn công vừa được học, vừa được diễn, lại vừa có thêm tiền phụ giúp gia đình trong khi vào trường Sân khấu phải trả tiền học phí. Tôi không còn lựa chọn nào khác hơn. Thời kì ấy, gia đình tôi quá nghèo khó, mặt khác tôi lấy vợ trong khi chưa có việc làm". Tháng 12 năm 1959, Phạm Bằng tham gia vào Đoàn văn công Hà Nội. Đó là một đoàn tổng hợp các loại hình, từ ca nhạc, múa, kịch nói, cải lương đến chèo, xiếc.

Năm 1964, đoàn kịch Hà Nội cùng các đoàn cải lương, đoàn chèo… được tách ra và bắt đầu đời sống riêng của mình. Tại đoàn kịch Hà Nội, đạo diễn Nguyễn Đình Nghi mời Phạm Bằng tham gia các vở diễn. Ông bắt đầu nổi tiếng với các vai phản diện.

Nhưng vai diễn đánh dấu niềm đam mê của ông đối với sân khấu kịch là vai thiếu úy Minh trong vở kịch tình báo “Đêm tháng 7” (đạo diễn Dương Linh).

Sau 10 năm ở đoàn kịch Hà Nội, Phạm Bằng chuyển sang Đoàn kịch nói Trung ương, nơi mà mảnh đất rộng hơn cho diễn xuất của ông được khả dụng. Hai vai diễn đã mang lại cho ông hai huy chương Vàng trong Hội diễn Sân khấu toàn quốc là vai Lý Trưởng trong vở kịch “Hồn Trương Ba, da hàng thịt” (của Lưu Quang Vũ) và vai Thương trong “Mớ đời Thương” (của Tất Đạt). Đây là hai vai diễn hoàn toàn trái ngược nhau, một vai phản diện, một vai bi hài, nhưng Phạm Bằng đã vào vai tốt đến nỗi không ai có thể thay thế được.

Tiếp đến khi thời kỳ phim truyền hình nở rộ, các chương trình hài kịch trên ti vi được trình chiếu nhiều, ông chuyển sang các vai diễn hài trong các tiểu phẩm hài của chương trình Gặp nhau cuối tuần VTV3.

Từ đây ông được tạo thương hiệu sếp Bằng hói, với hàng trăm vai diễn là sếp. Cách diễn của ông luôn khiến khán giả bật cười một cách thoải mái, bởi cách nói thì tưng tửng, khuôn mặt có lúc thì nghiêm nghị nhưng có lúc lại tỏ ra sợ vợ, sợ nhân viên.

Năm 1993, ông được phong tặng danh hiệu NSƯT. Năm ngoái trong một lần trả lời phỏng vấn báo chí, ông cơi mở tâm sự, với ông, đi đâu vẫn nằm trong lòng công chúng là ông toại nguyện và mong muốn của ông lúc là khỏe mạnh, còn có công việc làm.

Vĩnh biệt nghệ sĩ Phạm Bằng, nền sân khấu nước nhà lại mất thêm một tên tuổi lớn, tận tụy với nghề. Nụ cười hóm hỉnh và gương mặt của ông sẽ ở lại mãi trong lòng khán giả.