Bà Khương quyết định vay mượn tiền của em ruột để đưa cho ông Khánh mong xong chuyện và xem như đó là cái hạn mất tiền…

Noi long tran tro cua bi cao trong vu mat trom bi dinh chi o Thai Nguyen - Anh 1

Bà Đinh thị Khương từng bị cho là hung thủ trong vụ án trộm cắp tại xóm Nam Sơn, xã Nam Dương, huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang. (Ảnh minh họa)

Theo nội dung vụ án, ông Nguyễn Văn Khánh (SN 1954, trú tại xóm Nam Sơn, xã Nam Dương, huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang) với bà Nguyễn Thị An (SN 1966, trú tại tổ Bến Vượng, phường Thắng Lợi, TP Sông Công) và bà Đinh Thị Khương có quan hệ quen biết với nhau.

Ngày 31/7/2015, ông Khánh khai trương bán hàng thịt chó nên mời bà An và bà Khương đến nhà trọ của ông ở xóm Trại, Nam Tiến, Phổ Yên, Thái Nguyên để ăn mừng. Khoảng 16h30, bà An và bà Khương đến phòng trọ của ông Khánh theo lời mời, ông Khánh bảo hai người bạn của mình ngồi chờ tại đây.

Bà An và bà Khương trêu đùa nhau, bà Khương thấy dưới chân giường có một chiếc hòm tôn có khóa và một chùm chìa khóa để gần đó nên bảo với bà An mở ra xem. Khi được mở ra, trong hòm có hơn 400 nghìn đồng, bà An bảo bà Khương cất lại cho ông Khánh, bà Khương làm theo. Sau đó, bà Khương bảo bà An gọi ông Khánh về để đi về nhà.

Đến 20h cùng ngày, ông Khánh kiểm tra hòm thì phát hiện mất 1.800.000 nghìn đồng tiền mặt và 4 chỉ vàng, ông Khánh gọi điện cho bà Khương hỏi thì bà Khương không nhận. Đến ngày 3/8/2015, ông Khánh viết đơn trình báo đến Công an xã Nam Tiến, Phổ Yên để trình báo về việc bị mất tài sản. Quá trình điều tra, cơ quan điều tra đã triệu tập bà Đinh Thị Khương, bà Khương khai nhận tại cơ quan điều tra là người thực hiện hành vi trộm cắp tài sản của ông Khánh.

Nhận tội vì sợ bị giam giữ

Theo lời kể của bà Khương, chiều ngày 04/8/2016, ông Khánh có đơn đến Công an xã Nam Tiến và vụ việc chuyển vụ việc đến Công an thị trấn Phổ Yên. Bà Khương được đưa về trụ sở Công an thị trấn Phổ Yên để tường trình và lấy lời khai. “Tối hôm đó, mấy anh công an cứ nói với tôi là sự việc không có vấn đề gì đâu, dù có lấy hay không thì cũng chỉ có mình chị mở hòm đó ra. Thôi chị cứ nhận đi rồi xem ông Khánh đòi đền tiền thì đền tiền cho ông ấy, sồi sau này chỉ bị phạt hành chính là cùng. Chị không nhận là chúng tôi sẽ giam giữ chị để điều tra”, bà Khương kể lại lời của một vị cán bộ.

Do gia đình rất hoàn cảnh, chồng bà thần kinh không được bình thường, bà phải một mình chạy chợ, bán cá ở chợ Phố Cò lo nuôi chồng, nuôi con, bà nghĩ nếu bị giam thì ai gánh vác mọi việc. Một hồi đắn đo, bà quyết định làm theo lời hướng dẫn của vị cán bộ công an, vay mượn tiền của em ruột để đưa cho ông Khánh, xem như đó là cái hạn mất tiền.

Bà tiếp tục bị giam giữ tại trụ sở công an thị trấn từ chiều hôm trước đến chiều ngày hôm sau thì được đưa về chỗ trọ của ông Khánh. Tại đây, công an bảo bà phải diễn lại hành vi trộm cắp, sau này bà được chỉ định rằng đã khai nhận ở công an thế nào thì sang Viện kiểm sát cũng phải khai đúng như thế, nếu không sẽ bị thêm tội khai báo gian dối và bị giam…

Bị cáo phản cung, Tòa tuyên thành khẩn khai báo

Cứ nghĩ là vụ việc thế là xong nhưng đến tháng 12/2015, bà Khương mới biết mình sẽ bị đưa ra xét xử ở Tòa án nhân dân thị trấn Phổ Yên và có thể bị phạt từ 6 tháng đến 3 năm tù. Bà lo lắng và nhờ luật sư Huỳnh Mỹ Long giúp đỡ.

Tại phiên tòa sơ thẩm ngày 27/01/2016, luật sư Huỳnh Mỹ Long đã xuất trình các tài liệu chứng cứ đã thu thập được và có quan điểm bào chữa cho bà Khương. Mặc dù giữa luật sư và đại diện Viện kiểm sát đã có tranh luận khá gay gắt, căng thẳng nhưng bản án của Tòa án cấp sơ thẩm vẫn tuyên bà Khương 9 tháng tù, cho hưởng án treo. Điều đặc biệt là trong bản án đó, Tòa án tuyên bị cáo được hưởng tình tiết giảm nhẹ là “thành khẩn khai báo” mặc dù bị cáo đã phản cung rằng không có hành vi trộm cắp.

Ngày 29/1/2016, bị cáo Khương có đơn kháng cáo toàn bộ bản án nói trên. Ngày 20/6, TAND tỉnh Thái Nguyên mở phiên tòa xét xử phúc thẩm vụ án nêu trên. Theo phân tích của luật sư Huỳnh Mỹ Long cùng các cộng sự, việc cơ quan điều tra xác định số tài sản bị mất của bị hại có rất nhiều mâu thuẫn. Các căn cứ chứng minh bị hại đã sở hữu số tài sản bị mất cắp không thuyết phục.

Noi long tran tro cua bi cao trong vu mat trom bi dinh chi o Thai Nguyen - Anh 2

Quyết định đình chỉ bị can và Quyết định hủy bỏ biện pháp ngăn chặn cấm đi khỏi nơi cư trú đối với bà Đinh Thị Khương.

Bị hại là ông Nguyễn Văn Khánh khai báo là bị mất 4 chỉ vàng gồm 2 nhẫn trơn. Tuy nhiên, trong hồ sơ vụ án lại có tờ giấy Đảm bảo vàng ghi “01 chiếc nhẫn trơn 4 chỉ” được in bằng lưới thủ công, không ghi tên người mua hàng. Tờ Giấy đảm bảo vàng này xuất hiện trong hồ sơ vụ án mà không thấy cơ quan điều tra lập “Biên bản thu giữ vật chứng”.

Bị hại khai số tiền bị mất là 1.800.000 đồng gồm 3 tờ mệnh giá 500 nghìn đồng, 3 tờ mệnh giá 100 nghìn đồng. Tuy nhiên, Kết luận điều tra và cáo trạng lại xác định gồm 3 tờ 500 nghìn, 1 tờ 200 nghìn và 1 tờ 100 nghìn đồng…

Tại phiên tòa, HĐXX cũng cho rằng bản án sơ thẩm của TAND thị xã Phổ Yên quy kết hành vi phạm tội của bị cáo chưa phù hợp với thực tế khách quan, còn nhiều vi phạm về thủ tục tố tụng, việc điều tra chưa đầy đủ, còn nhiều mâu thuẫn chưa được xác minh, làm rõ... Do vậy, TAND tỉnh Thái Nguyên tuyên hủy tòa bộ bản án sơ thẩm, giao hồ sơ cho VKSND thị xã Phổ Yên điều tra lại.

Kết quả điều tra lại xác định bà Đinh Thị Khương không thừa nhận hành vi phạm tội như lời khai ban đầu, người bị hại là ông Khánh và người làm chứng là bà An cũng không hề nhìn thấy bà Khương thực hiện hành vi trộm cắp, không thu được vật chứng của vụ án, do vậy không đủ căn cứ chứng minh bị can Đinh Thị Khương là người thực hiện hành vi trộm cắp tài sản.

Nguyễn Xinh