Tôi vốn là cô gái xinh đẹp,giỏi giang (theo lời nhận xét của mọi người). Tôi sinh ra và lớn lên ở đất Hà thành nhưng lại mang vẻ đẹp dịu dàng, thùy mị của tuýp phụ nữ truyền thống chứ không...

Sắc sảo như những cô gái thời nay. Chính vìvậy mà xung quanh tôi có rất nhiều người theo đuổi nhưng tôi chỉ chọn H, so với những người khác anh không có gì quá nổi bật nhưng tôi tìm thấy ở anh là sự chân thành, thẳng thắn.

Anh là sinh viên năm thứ 4 củamột trường đại học ở Hà Nội trong khi tôi vẫn là một cô bé lớp 12. Anhhơn tôi 4 tuổi, đẹp trai, hiền lành và năng động, đó là những lời khenngợi của bạn bè tôi dành cho anh. Tình yêu của chúng tôi thật đẹp vàkéo dài suốt 4 năm cho tới khi anh ra trường và có công việc ổn định.

Tôi thật sự hạnh phúc bên anh,dù yêu nhau khá lâu nhưng tôi luôn ý thức phải giữ mình không để 2 đưáđi quá giới hạn vì tôi xác định đã yêu ai chỉ yêu một người và cươínên tôi sẽ dành trọn vẹn cho chồng mình trong đêm tân hôn. Anh cũng tôntrọng quyết định của tôi và mong 2 đứa sớm thành vợ thành chồng.

Suốt 4 năm yêu nhau giữa chúngtôi chỉ là những cử chỉ âu yếm, những nụ hôn ngọt ngào, nhiều khi bênnhau cả tôi và anh đều khó kìm chế được cảm xúc của mình nhưng rôìcuối cùng lý trí của tôi lại chiến thắng. Đã nhiều lần anh cũng đòihỏi chuyện đó, anh thủ thỉ với tôi đủ điều rằng yêu nhau thì có gìphải hối tiếc khi cho nhau, rằng nếu lỡ có bầu thì chúng mình sẽcưới vì anh có thể lo được cuộc sống gia đình rồi. Anh trách tôi hayvì tôi không thật sự yêu anh, có ai tin yêu nhau 4 năm trời mà chưa từnglàm chuyện ấy không? Anh thuyết phục, nói với tôi đủ kiểu nhưng tôi vẫn nhất nhất bảo vệ quan điểm của mình, không thể ăn cơm trước kẻng.

Noi bat hanh cua nguoi dan ba lay phai chong bat luc - Anh 1

Nhưng rồi mọi chuyện khôngsuôn sẻ như tôi vẫn nghĩ. Hôm đó vào ngày kỷ niệm 4 năm yêu nhau, tôi đãđến nhà anh (anh sống một mình vì được bố mẹ mua nhà gần trường, đêảnh tiện cho việc học tập khi còn là sinh viên). Chúng tôi tổ chức 1bữa tiệc nho nhỏ, trong không gian lãng mạn và ấm áp đó cùng vơíchút men rượu anh đã không kìm mình được. Tôi cố gắng đẩy anh ra nhưnglàm sao có thể chống đỡ được sức trai trẻ trong con người anh và anhgần như đã cưỡng bức tôi.

Tôi thật sự đau đớn cả vềthể xác lẫn tâm hồn. Tôi đánh anh, mắng anh, anh chỉ biết ôm tôi thậtchặt và rối rít xin lỗi…lúc đó tôi chỉ còn biết khóc. Sau hôm đó tôinhất quyết đòi chia tay, anh ngỡ ngàng trước quyết định của tôi vàmong tôi suy nghĩ lại. Anh rất yêu và sợ mất tôi.

Tôi suy nghĩ rất nhiều vì tôicũng thật sự yêu anh chẳng lẽ vì thế mà bỏ đi tình yêu đã được nuôidưỡng suốt 4 năm qua, nhưng cứ nghĩ đến hành động hôm đó của anh tôilại không thể nào bỏ qua được. Lúc đó trong tôi chỉ còn là nỗi đau vàhận anh dù tôi biết mình còn yêu anh rất nhiều.

Trong lúc tôi đang rối bời thìcũng là lúc gia đình phản đối, bắt tôi phải chia tay anh để đến vơíT. Bố mẹ không muốn tôi lấy chồng xa, vả lại gia đình T là chỗ quenbiết lại có vai vế trong xã hội. T cũng là người đàn ông tốt, anh đãtheo đuổi tôi hơn một năm qua nhưng vì thấy tôi có người yêu nên anh khôngmở lòng. Bây giờ nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của gia đình tôi anhmới thật sự đến với tôi.

Gặp phải sự phản đối kịchliệt của gia đình đối với H cộng với nỗi ám ảnh chưa thể nguôi ngoaimà tôi đã không thể vượt qua được chính mình. Tôi chia tay H và đếnvới T. Có lẽ tôi chấp nhận T để quên H, để khỏa lấp những nỗi trốngvắng trong lòng mình và để vừa lòng bố mẹ. Chỉ nửa năm sau tôi lên xehoa với T nhưng trong góc nhỏ con tim mình tôi vẫn chưa thể quên đượchình bóng H và sự vội vàng của tôi lại khiến tôi đau khổ thêm lần nữa.

T rất biết quan tâm chia sẻvới tôi nhưng anh lại là người đàn ông bất lực, anh đã khóc xin tôi thathứ vì đã lừa dối tôi. Anh cũng cầu xin tôi đừng bỏ anh, vì sĩ diệnanh không thể sống nổi mất. Chỉ vì sự thúc ép của 2 gia đình mà anhđã cưới tôi để tôi trở thành người đàn bà bất hạnh. Tôi đau đớn tộtcùng... tôi đã muốn quên H đi để xây dựng hạnh phúc với T nhưng cả 2việc tôi đều không thực hiện được. Niềm hạnh phúc làm vợ, làm mẹ đãkhông được trọn vẹn. Tôi rất thương anh nhưng cũng rất giận anh.

Noi bat hanh cua nguoi dan ba lay phai chong bat luc - Anh 2

Cuộc sống hiện tại của tôi thậtsự rất bế tắc. Tôi nhìn cuộc sống hạnh phúc của bạn bè mà ao ước,khao khát và rồi trong 1 lần đám cưới đồng nghiệp tôi gặp lại H. Anhcó vẻ già dặn đi nhiều so với ngày tôi còn yêu anh. Anh tâm sự vềcuộc sống của mình sau khi chia tay tôi…anh vẫn chưa có người yêu mơídù đã chia tay tôi được 3 năm. Anh nói anh không thể quên tôi, dù đã đếnvới người phụ nữ khác nhưng họ không mang lại cho anh cảm giac yêuthương thực sự và tôi cảm nhận được ánh mắt nồng nàn,chan chứa tìnhyêu anh dành cho tôi vẫn nguyên vẹn như ngày nào. Tôi cũng đã tâm sựvới anh rất nhiều về gia đình mình.

Khi anh biết cuộc sống hônnhân của tôi không hạnh phúc anh đã rất buồn, cầm bàn tay tôi anh nói:”chỉ vì một phút không kìm chế được mình, vì men rượu say anh đã đểmất em và để em phải chịu cuộc sống không hạnh phúc như ngày hôm nay,anh xin lỗi, hãy tha thứ cho anh”. Tôi đã khóc trước anh như một đưátrẻ, những kỷ niệm xưa lại ùa về xao xuyến trong tôi. Tôi biết mìnhvẫn còn yêu anh nhiều lắm, bây giờ trong tôi chỉ còn tình yêu, tìnhthương chứ không là nỗi đau và hận anh nữa. Tôi biết anh cũng đã rấtgiận tôi vì trong lúc khó khăn nhất tôi lại rời xa anh để đến vơíngười khác. Tôi cũng tự trách mình vội vàng nông nổi đã để mất đitình yêu một cách dễ dàng.

Anh không khuyên tôi bỏ chồng để đến với anh, anh chỉ nói anh vẫn yêu tôi rất nhiều và không thểquên được tôi. Tôi có thể đến bên anh bất cứ lúc nào, anh vẫn mãi chờđợi tôi. Tôi rất thương chồng mình nhưng thực sự sống bên chồng tôikhông hạnh phúc. Chẳng lẽ tôi phải hy sinh cả đời mình để ở bên anh…tôicó nên chia tay chồng để đến với H không? Nếu chia tay làm sao để tôikhông làm chồng tổn thương?

Theo VietNamNet