Không như những con đường nhựa thênh thang bóng loáng đầy xe cộ ngược xuôi ở thành phố hay thị xã, những con đường ở thôn quê dường như lúc nào cũng trầm mặc, vắng vẻ, uốn khúc, quanh co.

Nhung neo duong que - Anh 1

Có đoạn thì nằm yên mình phơi trong màu nắng. Có đoạn thì được che mát rượi bởi những tán cây cao đứng hai bên đường. Thỉnh thoảng lại nghe có tiếng chim kêu lảnh lót trên ngọn cây ở phía đằng kia. Một cảm giác thật yên bình ở chốn thôn quê.

Ai cũng vậy, sống đâu thì quen đó. Với những người nông dân tay lấm chân bùn bán mặt cho đất bán lưng cho trời thì có mấy ai quan tâm đến chuyện cảnh buồn hay vui mà chỉ cần có được công việc để kiếm được đồng tiền xoay xở cuộc sống là đủ rồi.

Ngày ngày, những con đường ở quê vẫn yên phận mình nằm đó. Thi thoảng mới thấy có bóng người đi qua, hoặc có ai đó dắt con bò từ chuồng ra rồi cột nó vào một góc cây để nó tự ăn cỏ xung quanh, đến chiều mới tới để dắt nó trở về. Thương cho những đứa trẻ con lớn lên ở vùng hẻo lánh như thế. Đôi khi muốn tìm một đứa bạn chơi chung cũng không có. Đành long nhong chơi một mình với mấy cọng cỏ gà mọc nghênh ngang dọc theo con đường…

Cuộc sống ở thôn quê là vậy đó. Chẳng ai dám ước mơ nơi mình ở một ngày nào đó sẽ trở thành thị trấn hay thị xã. Nhưng ước mơ những con lộ đất nhỏ nhắn kia sẽ được nâng lên thành lộ nhựa hoặc lộ gạch là đã thỏa mãn lắm rồi. Có như vậy thì trẻ đến trường không phải lo sợ đường trơn trợt té. Để những người già yếu thong thả đôi chân với một đời cực nhọc nơi mảnh đất nặng tình.

Có lẽ quê hương là chốn yên bình nhất. Nên ở đó có rất nhiều điều để cho ta thương, ta nhớ. Dẫu chỉ là con đường xanh xanh màu cỏ, là những sớm chiều thanh thoát tiếng chim ca, là những ngọn gió đồng thổi về man mác. Hay là những cơn mưa mùa hè làm ướt cả tuổi hồn nhiên…

Cũng như con đường quê, cuộc đời cha tôi vẫn an phận mình trước dòng chảy thời gian. Thương và thấu hiểu một đời cha cực nhọc. Mồ hôi ướt đầm ngày hai buổi ngang qua. Và thấu hiểu những chắt chiu của mẹ, dốc cả đời vì cơm áo cho con.

Tôi lớn lên với bao lần rời xa xứ, nghe trong lòng nỗi nhớ cứ miên man. Ngỡ như mình còn mắc nợ quê hương, những hình ảnh thân thương đã in sâu vào ký ức. Tôi lại nhớ con đường quen thuộc, uốn khúc quanh co hình dáng quê nhà. Dẫu rất là bình dị đơn sơ, nhưng mỗi khi xa thì vẫn muốn quay về!

Trần Thị Thùy Linh