Xã hội phong kiến với những luật tục khắt khe đã sản sinh ra những cách tử hình vô cùng dã man.

Một số nơi nhất ở phương Đông, hành quyết đã thành một nghệ thuật. Tất nhiên loại án tử hình này chỉ diễn ra vào những thời đại mà con người chưa có nhận thức đầy đủ. Tuy tử tội có thể phạm vào các trọng tội nhưng những cách hành quyết dã man, tàn bạo luôn bị loài người lên án. Ngày nay với những nước còn án tử hình thì họ luôn nhân đạo bằng cách loại trừ khỏi xã hội những kẻ phạm trọng tội sao cho họ được ra đi một cách nhẹ nhàng và nhanh chóng.

Lăng trì là gì ?

Từ lăng trì trong tiếng Hán cắt nghĩa ra là “lấn lên một cách chậm chạp”, hay còn được gọi là “tùng xẻo” tượng trưng cho chuỗi hành động có một tiếng trống đánh “tùng” thì xẻo một miếng thịt nạn nhân.

Vào thời phong kiến Trung Quốc, những ai mà phạm vào những tội danh như phản quốc, nổi loạn, giết cha mẹ,… đều bị quy vào hình phạt lăng trì.

Nhuc hinh man ro nhat Trung hoa - noi khiep dam cua toi nhan - Anh 1

Hình phạt lăng trì, phạm nhân sẽ bị xẻo từng miếng thịt cho tới khi chết

Có nhiều ghi chép để lại về quá trình tiến hành xử tội nhân với hình thức lăng trì, đầu tiên phạm nhân sẽ bị trói vào cột, sau đó tên đao phủ sẽ chặt hết chân tay rồi sau đó dùng dao bén xẻo từng miếng thịt cho đến khi họ chết.

Hay, phạm nhân sẽ bị xẻo những phần nhỏ trên người như mắt, tai, mũi, ngón tay, ngón chân… trước khi bị cắt đến những bộ phận lớn khác như chân tay, vai, đùi… Thịt bị lóc ra rồi sẽ mang đi trưng bày nơi công cộng với mục đích răn đe thị chúng.

“So với những phương pháp tử hình khác, lăng trì là loại cực hình ghê rợn nhất, phạm nhân sẽ vô cùng đau đớn nhưng không thể chết một cách nhanh chóng bởi đao phủ không chỉ có nhiệm vụ xẻo thịt mà còn phải giữ cho tử tội không chết trước khi đạt được số nhát xẻo như quy định”.

Trong một số tài liệu còn sót lại, thông thường các nạn nhân xấu số sẽ phải chịu khoảng 3.000 nhát dao thì mới có thể “được” chết thật sự. Tàn nhẫn hơn nữa là, trong suốt người đó quá trình chịu phạt, họ sẽ không được hỗ trợ bất cứ loại thuốc giảm đau hay dừng lại khi không chịu nổi nữa.

Nguồn gốc của hình phạt lăng trì

“Tội lăng trì bắt đầu xuất hiện tại Bắc Tống thời Ngũ đại Thập quốc (khoảng từ năm 907 đến 960) để trừng trị những kẻ bất kính, bất hiếu, phản bội, phản nghịch.

Đến thời nhà Tống ( 960-1279 ), hình thức này được sử dụng rộng rãi hơn và ngày càng trở nên phổ biến trong suốt nhiều triều đại sau đó. Án lăng trì vẫn còn tồn tại ở thời đại Mãn Thanh cho đến khi được bãi bỏ vào năm 1905″.

Nhuc hinh man ro nhat Trung hoa - noi khiep dam cua toi nhan - Anh 2

Nỗi kinh hoàng của tội nhân

Lăng trì tại Việt Nam

Đây cũng là hình thức ghê rợn vào bậc nhất trong các án tử hình, phạm nhân sẽ vô cùng đau đớn vì không được chết nhanh chóng, có trường hợp xẻo tróc nửa phần thịt trên cơ thể mà phạm nhân vẫn còn giãy dụa gào thét. Mức độ tàn bạo của nó thì không có gì có thể sánh nổi.

Trong lịch sử Việt Nam, Lê Văn Khôi cũng phải nhận án lăng trì khi nổi dậy khởi nghĩa chống quân Minh Mạng diễn ra từ năm 1833 đến năm 1835. Không chỉ Lê Văn Khôi mà ngay cả con trai của ông – Lê Văn Cù cũng phải nhận án tử khi cậu bé mới chỉ 8 tuổi.

Nỗi oan Viên Sùng Hoán – Danh tướng thời Minh

Suốt hơn 10 thế kỷ mà hình phạt này tồn tại, nó đã khiến vô số người chết trong đau đớn cực độ và làm cho lòng người hoang mang cùng cực. Thế nhưng, trong số đó phải nói đến án oan của danh tướng Viên Sùng Hoán thời nhà Minh.

Ông là một võ tướng nhưng lại có xuất thân từ gia đình quan văn. Vào năm 1622, khi quân Kim đang trên đà xâm chiếm về phía Trung quốc, Viên Sùng Hoán đã dũng cảm tự tiến cử với Minh Hy Tông trở thành giám sát quân ngoài ải quan.

Nhờ sách lược tích cực và vô cùng hiệu quả, ông đã giúp nhà Minh giữ vững phòng tuyến Sơn Hải Quan và giữ yên biên giới.

Song, sự trái ngược về lợi ích giữa Viên Sùng Hoán và Hoàng Thái Cực dẫn đến xích mích và lục đục nội bộ, hai bên không đồng lòng và chung sức đánh quân Kim.

Vì vậy, để bảo toàn lực lượng và giữ yên lòng quân, Viên Sùng Hoán buộc lòng phải ra mặt hòa hoãn với nhà Kim. Và vào tháng 11 năm 1629, hai bên đã chính thức kịch chiến trước thành Bắc Kinh.

Đích thân Viên Sùng Hoán đã khoác áo giáp sắt ra trận chỉ huy đôn đốc tướng sĩ tích cực chống trả lại quân Kim. Sau nửa ngày kịch chiến và giao đấu ác liệt, quân Minh đã đẩy lui được quân Hậu Kim, bảo vệ toàn vẹn được kinh thành và biên giới.

Dù đã chiến thắng vẻ vang, nhưng Viên Sùng Hoán vẫn bị người đời dèm pha về việc chủ động cầu hòa với quân Kim. Ông đã phải dâng sớ lên nhà vua giải trình về ý định hòa để tiến của mình.

Do suy đoán rằng Viên Sùng Hoán là một đối thủ rất đáng gườm, Hoàng Thái Cực đã sử dụng dùng đòn ly gián bằng cách phao tin Viên Sùng Hoán đã có thỏa ước ngầm với Hậu Kim nên bây giờ đang lấy lòng Hoàng thượng.

Và ngay sau đó, Hoàng đế Sùng Trinh đã triệu Viên Sùng Hoán vào triều đình để vấn tội và tra khảo, rồi hạ lệnh tống giam ông vào ngục tối.

Vào tháng 8/1630, sau hơn nửa năm bị giam cầm tù tội, ông bị phán tội “dối vua phản quốc”, thông đồng với quân địch để cướp nước truất ngôi.

Với tội danh ghê gớm này, ông bị kết án lăng trì ngay lập tức, phải chịu 3.000 nhát xẻo cho đến khi ông hoàn toàn chết, vợ con và người thân thì bị bắt đi đày cách xa 3.000 dặm. Nỗi oan của Viên Sùng Hoán phải đến 100 năm sau mới được làm cho sáng tỏ bởi Hoàng đế Càn Long thời Mãn Thanh.

An Yên (t/h)/Khoevadep