"Ngày xưa, con vẫn sợ mình sẽ có một "bà mẹ chồng chợ búa". Nhưng mà con đã rất may mắn. Cám ơn mẹ đã coi con như con gái".

Người ta vẫn bảo, phụ nữ sướng khổ, hơn nhau ở tấm chồng. Nhưng mà, đúng ra, phụ nữ sướng khổ, còn hơn nhau ở mẹ chồng nữa. Người phụ nữ "sướng thật sự", phải là người phụ nữ có chồng yêu thương và có mẹ chồng coi con dâu như con gái. Có lẽ, con là một trong số "không nhiều" người phụ nữ may mắn thế.

Ngày tìm hiểu nhau, khi biết mẹ anh buôn bán ở chợ, con hơi "ái ngại". Không phải vì con "coi thường" công việc của mẹ, mà vì con vẫn nghe người ta nói "dân chợ búa thường rất ghê gớm". Con sợ tương lai sẽ có một bà mẹ chồng cay nghiệt, soi mói con dâu. Đến lúc gặp mặt, con mới cảm thấy "nhẹ bớt phần nào" vì nhìn mẹ chồng tương lai của con khác hoàn toàn điều con tưởng tượng, và tính cách mẹ cũng khá nhẹ nhàng, ôn hòa.

Đến khi về làm dâu, con mới khẳng định mình may mắn vì được làm con dâu của "mẹ chồng chợ búa" (con xin lỗi vì cách mà con vẫn hình dung về mẹ trước kia).

Ảnh minh họa.

Khi kết hôn, con đã có bầu. Nên khi về nhà chồng, ngoài nấu nướng, lau nhà, phơi quần áo, thời gian còn lại con chỉ cần ngủ và ngủ. Hàng ngày, mẹ đi chợ sớm, mua sẵn thức ăn cho gia đình. Mẹ không quên hỏi con khi nghén ngẩm muốn ăn gì, hay có dị ứng đồ ăn gì, không thích ăn đồ ăn gì. Không phải vì con bầu bí mẹ mới chăm thế, vì kể cả khi cháu gái đã ba tuổi, mẹ vẫn thi thoảng hỏi con hôm nay thích ăn gì để mẹ mua.

Con vẫn nhớ ngày con đau đớn trên bàn đợi đẻ, hai mẹ và chồng con vẫn luôn chân "trốn bác sĩ" vào động viên con cố gắng chịu đau. Khi con sinh xong, bà ngoại một bên, bà nội một bên, hai người thay nhau thức đêm bế cháu để con ngủ. Các sản phụ khác đều "ganh tị" khen con "tốt số". Và thật sự lúc đó, con thấy mình may mắn vô cùng, vì có đến hai người mẹ luôn lo lắng cho con.

Tháng đầu ở cữ, mẹ "giành quyền" chăm con chăm cháu với bà ngoại. Suốt một tháng, mẹ "bắt" con trai (chồng con) mang giường xếp lên phòng ngủ bên dưới, còn mẹ lên giường ngủ cùng con. Hàng đêm, ngoài việc cho cháu ti, việc duy nhất của con là ngủ. Mẹ bảo "ngủ để nhiều sữa cho con". Đêm nào cũng vậy, mẹ đều phải bế cháu ít nhất 2 tiếng. Rồi 5 giờ sáng, mẹ lại nhẹ nhàng rời phòng chuẩn bị đi chợ sớm. Suốt cả tháng, con dâu béo ú, còn mẹ chồng thì sút mất 3kg.

Mùa hè nóng bức, lại nực sữa, đầu con nổi cái nhọt to đùng. Thấy con kêu đau, mẹ vội tìm cách chích nhọt cho con. Mẹ biết không, khi nằm trên gối để mẹ nặn mụn, con có cảm giác như đang được mẹ đẻ mình vuốt tóc ngày xưa. Cảm giác đó rất thư thái, và ấm áp mẹ ạ. Nó khiến con nhớ mãi không quên. Con hiểu rằng mẹ thực sự coi con như con gái mẹ, và khi con cũng tự hứa với lòng mình, sẽ đối với mẹ không khác gì mẹ đẻ của con.

Ba năm rồi từ ngày con được làm con dâu - con gái mẹ, đến hôm nay con mới có "cơ hội" để thể hiện tấm lòng mình. Nhưng thật sự, con không muốn có "cơ hội" chăm mẹ chút nào vì con luôn mong mẹ khỏe mạnh. Hôm trước trời mưa, đường trơn quá khiến mẹ không may trượt ngã. Ngã thế nào mà đầu đập xuống đất bất tỉnh đến 15 phút liền. Thấy mẹ nằm trên nền đất, con giật mình và thấy tim thảng thốt. Con sợ những điều quá đáng sợ sẽ xảy ra.

Con như đứa trẻ òa khóc lay mẹ dậy, rồi cố gắng đỡ mẹ lên giường. Mẹ đã tỉnh, nhưng mẹ đau lắm. Nhìn mẹ đau, con cũng thấy đau vô cùng. Giá mà, con có thể chịu đau thay mẹ. Từ giờ, mẹ đừng đi chợ nữa, chỉ ở nhà dưỡng già và chăm cháu giúp chúng con thôi mẹ nhé. Con sợ lắm nếu mẹ lại không may xảy ra chuyện gì, mẹ ơi!

Theo Emdep