Con Cuông

Lượng bác sĩ công tác tại huyện miền núi Con Cuông (Nghệ An) vốn đã ít, số bác sĩ qua đào tạo chính quy, có trình độ chuyên môn giỏi lại càng hiếm. Thế nhưng, thực tế đã và đang diễn ra lâu nay là số bác sĩ xin chuyển về xuôi, xin ra mở phòng mạch tư ngày một gia tăng, ảnh hưởng lớn đến công tác chăm sóc sức khỏe nhân dân trên địa bàn. Vừa thiếu, vừa yếu Mặc dầu trong những năm gần đây, huyện Con Cuông đã có nhiều chính sách thu hút, đào tạo bác sĩ, nhưng so với yêu cầu, nhất là tuyến chăm sóc sức khỏe nhân dân ở cơ sở đang rất thiếu bác sĩ. Nguyên nhân khiến các cơ sở y tế miền núi, nông thôn nơi đây khó đạt chuẩn quốc gia về y tế, ngoài vấn đề cơ sở vật chất, còn một yếu tố rất quan trọng là chưa có bác sĩ làm trạm trưởng, thiếu bác sĩ chuyên khoa. Cơ sở vật chất, trang thiết bị làm việc lạc hậu, thiếu thốn là một trong những nguyên nhân khiến nhiều bác sĩ của huyện miền núi Con Cuông xin chuyển công tác. Trên địa bàn huyện Con Cuông có một bệnh viện đa khoa, 3 trạm khám đa khoa khu vực, một trung tâm y tế, nhưng theo biên chế huyện vẫn thiếu 20 bác sĩ. Hiện mới chỉ có gần nửa số xã trong toàn huyện có bác sĩ làm trạm trưởng, chưa xã nào có bác sĩ chuyên khoa tại cơ sở. Theo chỉ tiêu kế hoạch mà Đại hội Đảng bộ tỉnh và Đảng bộ huyện Con Cuông nhiệm kỳ 2005-2010 đề ra, thì chỉ tiêu đầu tiên khó đạt là phấn đấu 70-80% số xã có bác sĩ. Bên cạnh đó, đội ngũ bác sĩ hiện có vừa thiếu, vừa yếu chuyên môn do phải đào tạo cấp tốc như đi học tại chức, học cử tuyển. Cách đây 5 năm, Bệnh viện Đa khoa Con Cuông có một đội ngũ bác sĩ giỏi. Đa số họ được điều động từ miền xuôi lên công tác và hầu hết đều lập gia đình tại đây. Thế nhưng do nhu cầu thiết thân và chính sách sử dụng, đãi ngộ chưa tương xứng nên một loạt bác sĩ xin chuyển nơi công tác. Nếu như trước đây, khi còn các bác sĩ: Thuyết, Cảnh, Ngọc, Trung, Hòe, Hùng, Phong... thì Bệnh viện Đa khoa Con Cuông là nơi nhân dân tin tưởng gửi gắm người bệnh. Thời đó, rất ít bệnh nhân phải chuyển lên tuyến trên. Nhiều người dân ở các huyện Anh Sơn, Kỳ Sơn, Tương Dương cũng tin tưởng và tìm đến Bệnh viện Đa khoa Con Cuông để điều trị. Nhưng gần đây, nhiều người bệnh đi thẳng hoặc yêu cầu chuyển lên tuyến trên sau một thời gian điều trị. Tại Bệnh viện Đa khoa khu vực Tây Nam (Con Cuông), từ đầu năm 2009 tới nay đã có 6 bác sĩ và y sĩ giỏi xin chuyển hoặc bỏ việc. Mặc dù huyện, tỉnh đã có chính sách hỗ trợ bác sĩ về nhận công tác nhưng vẫn không ít người đang đề đạt nguyện vọng được chuyển đến nơi làm việc mới. Cần sự ưu đãi tương xứng Khi chúng tôi hỏi: Tại sao nhiều bác sĩ lại xin khăng khăng về xuôi bằng được? Một đồng chí đã thẳng thắn bộc bạch rằng: Có ba nguyên nhân khiến bác sĩ không gắn bó với các cơ sở y tế của huyện miền núi: Thu nhập chưa thỏa đáng, mai một trình độ chuyên môn và chính sách đãi ngộ thấp. Trong đó, nguyên nhân cơ bản dẫn đến sự hạn chế trong việc nâng cao trình độ chuyên môn của đội ngũ bác sĩ là: Tại các cơ sở y tế miền núi, các phương tiện, trang thiết bị lạc hậu, thiếu thốn. Bởi vậy, đội ngũ bác sĩ có trình độ chuyên môn cao khó có thể phát huy năng lực. Trong khi đó, tại các cơ sở tư nhân, người ta đầu tư mua sắm y cụ, phương tiện hiện đại. Hơn nữa, nhiều y, bác sĩ cho rằng, làm việc tại các cơ sở tư nhân mang lại thu nhập cao hơn và có thể lựa chọn chuyên ngành phù hợp với khả năng của mình. Một thực trạng đáng buồn, những năm gần đây, nhu cầu khám chữa bệnh, chăm sóc sức khỏe của nhân dân địa bàn miền núi huyện Con Cuông tăng lên đáng kể, trong khi đội ngũ y, bác sĩ, nhất là những người có trình độ chuyên môn cao lại giảm xuống trầm trọng. Mặt khác, bệnh nhân ở đây phần đa là những người nghèo, thu nhập thấp, phải chuyển lên tuyến trên điều trị đồng nghĩa với việc chi phí cao hơn. Đó là còn chưa kể đến những trường hợp cấp cứu khẩn cấp, nếu cơ sở y tế địa phương không đáp ứng được, phải đưa người bệnh đi một quãng đường khá xa lên tuyến trên điều trị, thật khó lường được hậu quả xảy ra. Thiết nghĩ, để Con Cuông nói riêng và những huyện miền núi nói chung không còn tình trạng “chảy máu” bác sĩ, về lâu dài, bên cạnh đầu tư các trang thiết bị hiện đại, chúng ta cần tính đến việc đào tạo nguồn nhân lực từ chính những người bản địa, có chính sách ưu đãi tương xứng với năng lực của mỗi người… Bài và ảnh: PHÙNG VĂN MÙI