- Chiều 27/9, HĐXX TAND quận Hoàng Mai, Hà Nội đã tuyên án đối với 5 bị cáo là cán bộ UBND phường Định Công, phòng tài nguyên môi trường quận Hoàng Mai.

Theo đó, nguyên chủ tịch UBND phường Định Công (quận Hoàng Mai) là Trịnh Thanh Hà 32 tháng tù giam về tội “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”. Cùng với tội danh trên, còn có 4 cán bộ khác ở quận Hoàng Mai cũng bị tuyên án phạt tù do “chạy sổ đỏ”. Bị cáo Đặng Đức Cầu (nguyên quyền trưởng phòng tài nguyên môi trường quận Hoàng Mai) và nhân viên cấp dưới Đỗ Đức Hạnh cùng bị phạt 30 tháng tù. Nguyễn Trần Đệ (nguyên là cán bộ địa chính UBND phường Định Công, Hoàng Mai) lĩnh 20 tháng tù. Nguyễn Văn Tân (nguyên là cán bộ phòng tài nguyên môi trường quận Hoàng Mai) lĩnh 18 tháng tù. Tòa miễn hình phạt bổ sung (phạt tiền) cho các bị cáo. HĐXX nhận định, các bị cáo đã biết việc làm của mình là sai nhưng vẫn cố tình thực hiện vì động cơ cá nhân, muốn có uy tín trước dân, để củng cố địa vị của mình. Việc làm đó đã gây dư luận xấu trên địa bàn phường là có hẳn một "siêu thị sổ đỏ", ai có tiền thì được cấp, không có tiền thì dù đủ tiêu chuẩn cũng hãy cứ đợi đấy. Hậu quả của hành vi này là việc mua bán đất trao tay đến nay vẫn không kiểm soát được. Bị cáo Đặng Đức Cầu được xác nhận là không có động cơ vụ lợi, chỉ vì nể nang, chạy theo thành tích nên đã có hành vi sai trái. Tuy nhiên, bị cáo Cầu nguyên là quyền trưởng phòng, phải nhận thức được việc làm của mình, khi xem xét hồ sơ, thấy cán bộ kí duyệt không có chức năng nhiệm vụ nhưng vẫn cho qua, thậm chí một số bộ hồ sơ quá thời hạn quy định nhưng vẫn kí duyệt. HĐXX nhận định động cơ của việc cố ý làm trái này là giúp đỡ người quen biết để được mang ơn nhằm củng cố địa vị cá nhân. Việc làm sai của bị cáo đã tạo điều kiện cho Hạnh, Tân thực hiện dịch vụ làm sổ đỏ thu lợi hàng tỷ đồng. Hành vi của bị cáo Cầu ở cả hai phường Định Công và Vĩnh Hưng đã đủ yếu tố cấu thành tội danh lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ. Lời bào chữa của các luật sư bảo vệ quyền lợi cho bị cáo Cầu là không có căn cứ nên không được HĐXX chấp nhận. Đối với bị cáo Hạnh, Tân tuy một mực kêu oan trước tòa, cho rằng bị hãm hại, bị cơ quan điều tra ép cung, HĐXX xác định trên thực tế có việc nhận tiền, giao hồ sơ nhờ làm thủ tục cấp giấy chứng nhận, khi phát hiện sai phạm bị thu hồi giấy chứng nhận, có việc trả lại tiền... Mặt khác, bị cáo Hạnh yêu cầu giám định lại chữ kí trong các bộ hồ sơ trên nhưng cả Cầu và nhân chứng Cường đều khẳng định đó là chữ kí của Hạnh nên HĐXX cho rằng có đủ căn cứ để không cần phải giám định lại chữ kí. Dù Hạnh, Tân đã trả lại tiền cho đương sự nhưng tội danh được hình thành từ khi hai bị cáo nhận tiền, do đó đã đủ yếu tố cấu thành tội lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ, động cơ vụ lợi. HĐXX xác định hành vi làm dịch vụ cấp giấy chứng nhận của Hạnh, Tân không có sự đồng phạm của Cầu. Đối với bị cáo Đệ là cấp dưới, phạm tội vì phục tùng cấp trên nên được chiếu cố xem xét giảm nhẹ. Còn bị cáo Hạnh từng có một tiền án, trong vụ án này tỏ ra ngoan cố, một mực chối tội, đồng thời lôi kéo bị cáo Tân không nhận tội gây khó khăn cho quá trình điều tra nên không được áp dụng tình tiết giảm nhẹ do thành khẩn. Riêng số tiền 585 triệu đồng, HĐXX xác định thuộc phần “thỏa thuận dân sự” nhưng sau đó lại yêu cầu bị cáo Hạnh, Tân phải truy nộp sung công quỹ mỗi người 292 triệu đồng. Sau khi án sơ thẩm tuyên, 3 bị cáo: Hạnh, Tân, Hà cho biết sẽ kháng cáo bản án này lên cấp phúc thẩm. Hồng Anh