Bị cáo buộc, không hề có rẻo đất 40m2 nhưng lại bán cho bà Nguyễn Thị Kiểm, Lê Văn Phương phải hầu tòa về hành vi lừa đảo…

Lê Văn Phương, SN 1969, trú tại huyện Sóc Sơn, Hà Nội, vốn là cán bộ thôn. Là người có uy tín nên năm 2004, Phương đứng ra san lấp mặt bằng đất giãn dân tại khu vực bờ hồ, thôn Phù Mã, xã Phù Linh và được các hộ gia đình có đất tại đây ủy quyền sắp xếp vị trí các mảnh đất cho từng hộ sau khi đã có mặt bằng chung.

Nguyen can bo thon bi buoc toi ban dat… “ao” - Anh 1

Bị cáo Phương tại phiên phúc thẩm. Ảnh: Hoa Đỗ

Biết chị Nguyễn Thị Kiểm, SN 1968, hàng xóm, có nhu cầu mua đất tại khu đất trên để mở rộng đường vào nhà, Phương đã san lấp mặt bằng để mở rộng đường vào nhà chị Kiểm. Phương cho rằng, khi san lấp xong có thể sắp xếp vị trí đất cho từng hộ gia đình nên ngày 12-10-2008, Phương tự ý bán cho chị Kiểm 40m2 đất (chiều dài 40m, rộng 1m) tính từ QL3 bám sát đường bê tông vào nhà chị Kiểm. Hai bên thống nhất, giá là 140 triệu đồng. Phương đã viết giấy chuyển nhượng và nhận trước 100 triệu đồng. Sau khi mua đất xong, chị Kiểm tiến hành xây tường thì phát hiện, phần diện tích đất mà Phương bán cho mình đã được UBND huyện Sóc Sơn cấp sổ đỏ cho ông Nguyễn Sơn Oanh vào ngày 29-1-2008. Vì thế, người phụ nữ này đòi tiền nhưng Phương không trả.

Tại phiên tòa sơ thẩm của TAND huyện Sóc Sơn, Phương khai, ngày 10-9-2003, anh ta có mua 1 mảnh đất ruộng của ông Nguyễn Xuân Hồng ở khu vực bờ hồ, không ghi rõ diện tích cụ thể nhưng giáp mặt QL3. Ngày 20-9-2003, bị cáo chuyển một phần mảnh đất, giữ lại 1,5m. Việc mua bán chuyển nhượng giữa bị cáo, ông Hồng và ông Hạng có viết giấy nhưng không qua chính quyền địa phương cũng như công chứng. Năm 2005, ông Tâm được cấp đất tại khu vực bờ hồ cạnh 1,5m đất của bị cáo. Biết chị Kiểm có nhu cầu mua để mở rộng đường vào trang trại, bị cáo đã trao đổi với ông Tâm, bà Ngần để hoán đổi vị trí đất. Phương đã lấy rẻo đất (rộng 1m, dài 40m) của ông Tâm, bà Ngần bán cho chị Kiểm vào ngày 12-10-2008, giá 140 triệu đồng. Mặc dù trong giấy chuyển nhượng bị cáo có ghi, nhận của chị Kiểm 100 triệu đồng nhưng thực tế, bị cáo chưa nhận tiền. Sau khi bán đất cho chị Kiểm xong thì ông Tâm lại không đồng ý. Chị Kiểm yêu cầu hủy giấy chuyển nhượng và sau đó Phương biết ông Nguyễn Công Tuệ, anh trai chị Kiểm, có nhu cầu mua đất để mở rộng đường nên tiếp tục thỏa thuận bán cho ông Tuệ. Bị cáo, ông Tuệ có viết giấy mua bán và bị cáo đã nhận của ông Tuệ 100 triệu đồng. Năm 2010, chị Kiểm đến gặp và ép Phương phải viết giấy cam kết nhận bán đất và hẹn trả tiền. Với 2 tờ giấy này, chị Kiểm đã tố cáo với CQCA. Tại CQĐT, Phương đã tự nguyện trả cho chị Kiểm 200 triệu đồng nhưng tại phiên tòa sơ thẩm, bị cáo không đồng ý bồi thường và đề nghị chị trả lại tiền để bị cáo trả cho ông Tuệ. Vì thế, Phương cho rằng, hành vi của mình không cấu thành tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.

Tòa sơ thẩm nhận định, Phương khai, có đất tại khu vực bờ hồ nhưng ngoài lời khai này không có tài liệu, chứng cứ nào. Thửa ruộng mà Phương nói, mua của ông Hồng đã được UBND xã Phù Linh họp xét cấp đất giãn dân cho hộ ông Phạm Quốc Nghi và sau này, ông Nghi đã bán lại cho ông Hạng thông qua Phương. Các bên đều thừa nhận tiền bỏ ra mua đất của ông Hạng chứ không phải của Phương. Còn rẻo đất 40m2 mà Phương bán cho chị Kiểm là nằm trong diện tích đất cấp cho ông Oanh. Ông Oanh cũng đã chuyển nhượng lại cho ông Tâm. Mặc dù tại phiên tòa, Phương khai, việc bị cáo bán 40m2 đất cho chị Kiểm đã được sự đồng ý hoán đổi đất của ông Tâm nhưng chỉ là hoán đổi miệng, không có văn bản. Quá trình điều tra, ông Tâm không thừa nhận có sự hoán đổi đất với Phương. Duy nhất có lời khai tại phiên tòa sơ thẩm ngày 23-1-2015, ông Tâm thừa nhận đúng như lời bị cáo và HĐXX đã trả hồ sơ để điều tra bổ sung làm rõ mâu thuẫn trong các lời khai của ông Tâm. Nhưng ông Tâm không hợp tác, làm việc với CQĐT. Do vậy, không có căn cứ để chấp nhận lời khai của ông Tâm tại phiên tòa ngày 23-1-2015. Thực tế, Phương không có đất để chuyển nhượng. Bản đồ xét cấp đất giãn dân tại khu vực bờ hồ cho thấy, tiếp giáp với thửa đất cấp cho ông Oanh là đất của ông Nghi, giữa hai hộ này không có một khoảng đất trống nào nên không có cơ sở khẳng định Phương có đất cạnh đất của ông Tâm.HĐXX sơ thẩm của TAND huyện Sóc Sơn đã tuyên Phương 2 năm tù về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.

Bị cáo kháng cáo kêu oan, tại phiên tòa phúc thẩm của TAND TP Hà Nội, bà Kiểm một lần nữa khẳng định, khi mua 1m đất chạy dài nêu trên, bà được Phương cho biết, đó là tài sản hợp pháp của anh ta nhưng chưa có giấy tờ. Và do tin tưởng vị cán bộ thôn nên bà Kiểm mới bỏ tiền ra mua để mở rộng lối đi của gia đình. Lập giấy mua bán đất xong, bị cáo đã nhận trước 100 triệu đồng. Số tiền còn lại, hai bên thống nhất khi nào cột điện di chuyển sẽ thanh toán nốt. Cũng theo trình bày của bị hại, bà Kiểm chỉ phát hiện ra việc gian dối của cựu cán bộ thôn khi chủ đất thực sự phản ứng ở thời điểm gia đình bà xây tường bao. Không thể sử dụng 1m đất chạy dài làm lối đi, bà Kiểm nhiều lần yêu cầu Phương trả lại tiền và được bị cáo 2 lần viết giấy hẹn trả nợ vào năm 2013. Vì Phương tiếp tục bội tín nên bị hại mới tố cáo vụ việc ra pháp luật.

Trong khi đó, Phương tiếp tục cho rằng, mình không phạm tội. Ông Tuệ thì phủ nhận lời khai của Phương về việc ông mua mảnh đất và đã trả 100 triệu đồng. “Tôi làm gì có tiền để mua đất, tôi chỉ đứng ra định mua hộ cho em gái nhưng Kiểm cho hay, đã mua rồi” - anh trai bị hại khai. Trình bày quan điểm tại tòa, đại diện VKSND TP Hà Nội đã đề nghị tòa hủy bản án sơ thẩm để điều tra lại. Thế nhưng sau 1 ngày xét xử, nhận thấy vụ án có nhiều tình tiết phức tạp nên TAND TP Hà Nội bất ngờ tuyên bố tạm dừng phiên xử để tiếp tục nghiên cứu hồ sơ.

Đáng chú ý, ông Nguyễn Sơn Oanh đã được UBND huyện Sóc Sơn cấp sổ đỏ từ ngày 29-1-2008, trong đó bao gồm cả phần đất Phương bán cho bà Kiểm nên chính quyền địa phương buộc phải cưỡng chế để bảo đảm trật tự, kỷ cương pháp luật. Ở thời điểm phát sinh tranh chấp, ông Oanh đã chuyển nhượng thửa đất giãn dân tại mặt QL3 cho người khác. Tranh chấp 1m đất chạy dài này, năm 2010, chính bà Kiểm cùng hàng chục người khác đã phải thụ án tù về tội “Hủy hoại tài sản” vì bị quy kết đã tự ý đập phá bức tường bao mà chủ nhân đích thực của thửa đất xây dựng.

Hoa Đỗ