Người ta thường ví von thầy cô như người đưa đò chở học trò đến bến bờ tri thức. Nhưng ở bến đò của sông Trà thuộc xã Sơn Nham, H.Sơn Hà (Quảng Ngãi), đó không còn là cách nói ví von nữa mà đúng với cả nghĩa đen.

Nguoi dua do sang song - Anh 1

Cô giáo Lâm Thị Quỳnh Diễm sửa lại áo phao cho học sinh trước khi lên đò

Đến Sơn Nham thì sông Trà chia cắt xã này làm hai, biến Chàm Rao thành một "ốc đảo" với phần còn lại. Để đến trung tâm xã, 320 hộ dân nơi đây phải đi lại bằng đò, vất vả nhất là 45 học sinh (HS) Trường tiểu học và THCS xã Sơn Nham cùng với 50 HS Trường THPT Quang Trung.

Đối với những giáo viên ở Trường Sơn Nham, mỗi mùa mưa đến đồng nghĩa với một "mùa lo" bởi đoạn sông giữa thôn Xà Nây và thôn Chàm Rao rộng 100 m, dòng nước chảy xiết là mối nguy hiểm chực chờ cho những cô cậu học trò hay nghịch.

Trăn trở với những rủi ro trên đường đi học của HS, 7 năm trước, thầy Mai Hồng Hà, lúc đó là chủ tịch công đoàn trường, đã đề xuất giải pháp phân công giáo viên đến bến đò sau giờ tan trường để nhắc nhở, dặn dò HS. Từ đó, “giám hộ” HS ở bến đò trở thành một phần công việc của các giáo viên tại đây.

Cô Lâm Thị Quỳnh Diễm, giáo viên của Trường Sơn Nham, sau khi đi một đoạn 3 km đến bến đò, cô sửa soạn lại áo phao, nhắc nhở các HS trật tự lên đò để qua sông an toàn. Hai chiếc đò nhưng có đến gần 50 HS, bởi thế phải chia thành từng tốp đi nhiều chuyến để về lại Chàm Rao. Đợi đến khi tất cả HS qua phía bên kia, cô Diễm mới quay về nhà.

"Mỗi tuần em phải trực 2 - 3 buổi, buổi nào bận thì đổi lịch cho giáo viên khác", Diễm thổ lộ về "nghiệp vụ" mà cô chưa từng được học ở môi trường sư phạm. Ở Trường Sơn Nham, không giáo viên nào được "miễn" trực đò. Thầy Mai Hồng Hà, hiện là hiệu trưởng cũng ra bến trực đò. "Ngày nào chúng tôi cũng cử ít nhất 2 thầy cô đến bến để nắm tình hình nước sông và nhắc nhở các em", thầy Hà nói giữa tiếng máy nổ của chiếc đò đang đưa HS qua sông.

Đã từng xảy ra thảm kịch tại bến đò này. Đó là năm 2010, hai mẹ con bị chết đuối do nước cuốn trôi. Và gần đây, một buổi sáng năm 2014, 2 HS của trường ra bến thử tự lái đò và không làm chủ được phương tiện, bị nước cuốn trôi tử vong do không có ai ở bến. Một trong 2 HS là con giáo viên của trường. Điều đó đã để lại những ám ảnh đau lòng với thầy cô giáo nơi đây, khiến họ luôn cảnh giác thường trực với những rủi ro có thể xảy đến với HS.

Trực đò trở thành điều không thể thiếu mà các thầy, các cô phải trải qua khi giảng dạy ở miền sơn cước này. Khi đồng bào vẫn còn nghèo, khi đường đến trường vẫn còn gập ghềnh, các thầy, các cô đã "đưa đò" để nâng đỡ các em vượt qua cái nghèo, bảo bọc các em trước những rủi ro trên đường đến trường.

Những chuyến đò đưa HS qua sông, những chuyến đò đến "bến bờ" tri thức, đều có sự giúp sức của thầy cô. Có thể vì những khó khăn vẫn còn nhiều, các em có thể sẽ không đi xa trên con đường học vấn nhưng ở bến đò này, các em đã được học một bài học từ chính nghĩa cử của thầy cô giáo mình. Đó là bài học về sự tận tụy, hết mình trong công việc, bài học về tấm lòng yêu thương, bảo bọc của thầy cô.

Phạm Linh