- Khi mà bao ký ức về mối tình xưa tưởng chừng như đã xóa nhòa trong tôi, đã ngủ yên vào quá khứ chẳng khi nào tôi bận tâm nữa thì bất ngờ một ngày người cũ của tôi trở lại…

TIN BÀI KHÁC:

Tôi và em đã có một tình yêu thật đẹp, suốt 3 năm gắn bó mặn nồng. Từ một chàng sinh viên nghèo tôi đã có trong tay hai tấm bằng đại học danh tiếng ở Hà Nội và sắp hoàn thành văn bằng Thạc sỹ cuối năm tới. Hiện tôi đang là Phó phòng của một công ty tại Hà Nội.

Hạnh phúc mà chúng tôi xây dựng bấy lâu nay cùng nhau vun đắp tưởng đã đến rất gần, chúng tôi dự định qua tết sẽ tổ chức đám cưới và bao nhiêu dự định về mái nhà hạnh phúc ở tương lai.

Suốt 3 năm chịu đựng sức ép từ phía gia đình em, chúng tôi đã vượt qua tất cả, đã trao nhau bao nhiêu ân tình sâu nặng, đóng góp vào sự thành công của tôi ngày hôm nay có sự hy sinh thầm lặng của em. Sự trợ giúp của em đối với tôi ngay ở những lúc khó khăn nhất của cuộc đời. Tôi thầm nghĩ có lẽ những ân tình mà em đã trao tôi, tôi có trả cả cuộc đời cũng không hết…Vậy mà tôi chưa kịp đền đáp ân tình cho em đã bị gia đình em phản đối kịch liệt.

Ảnh minh họa

Tôi là người Bắc, còn em là người miền Trung. Lý do được phía gia đình em đưa ra là vì không muốn em lấy chồng xa sợ em khổ…lý do ấy quyết liệt đến mức buộc em phải lựa chọn giữa tình yêu và gia đình. “Bên hiếu, bên tình” bên nào nặng hơn? Tôi biết không thể để em, một người con gái mong manh yếu ớt mang tội bất hiếu với gia đình được. Hơn nữa, để ngăn cản chúng tôi đến với nhau, gia đình em đã chuyển công tác của em vào Sài Gòn, trong khi tôi ở Hà Nội…Chúng tôi đã ngậm ngùi chia tay trong nước mắt. Suốt cả mấy tháng trời em và tôi sống trong tiều tụy héo mòn, tôi sút đến cả chục cân, còn em cũng chẳng hơn gì tôi. Thế nhưng mọi lời thuyết phục với gia đình em đều vô nghĩa…Em quyết định ra đi không để lại một tin tức gì, bỏ mặc tôi đau đớn quằn trong nhớ thương em hàng đêm.

Thời gian thấm thoát trôi đi, đã gần một năm. Người ta thường nói thời gian là liều thuốc tiên sẽ làm lành tất cả…và quả đúng như vậy. Nỗi đau trong tôi đã dần nguôi ngoai, tôi đã trở lại với cuộc sống thường nhật với sự bình yên và thanh thản trong tâm hồn. Và tôi đã quen em, một cô bé đồng hương, ngoan ngoãn dễ thương. Gia đình em nghèo, rất nghèo nhưng em đã luôn thấu hiểu tôi, ở bên tôi bất cứ khi nào tôi cần. Em đã giúp tôi mau lành vết thương cũ và lấp đầy khoảng trống trong lòng mà người cũ đã để lại trong lòng tôi. Có thể nói em đã giúp tôi được sống lại thêm lần nữa và cảm thấy cuộc sống này còn có ý nghĩa. Em và tôi đã về ra mắt gia đình trong niềm vui và hạnh phúc của hai bên gia đình, bố mẹ em là những người nông dân hiền lành chất phác. Tôi thầm cảm ơn hai bác vì đã sinh ra em, nuôi dưỡng em để cuộc đời mang đến cho tôi. Chúng tôi đã dự định tổ chức đám cưới vào mùa thu tháng 8, khi tôi bảo vệ xong tấm bằng Thạc sỹ. Tôi nhận rõ hạnh phúc hiện trên đôi môi em cười, cảm ơn cuộc đời đã mang em đến bên tôi…

Nhưng cuộc đời nhiều khi không như người ta muốn. Khi mà bao ký ức về mối tình xưa tưởng chừng như đã xóa nhòa trong tôi, đã ngủ yên vào quá khứ chẳng khi nào tôi bận tâm nữa thì bất ngờ một ngày người cũ của tôi trở lại…thì ra sau bao tháng xa cách em vẫn một lòng chung thủy với tôi, em vẫn không yêu ai ngoài tôi. Có lẽ vì sự quyết tâm đó của em mà gia đình em cũng không còn đủ sức can ngăn em nữa, cho em tự quyết định hạnh phúc của mình…và em đã trở lại tìm tôi.

Em trở về bên tôi giữa lúc này khiến lòng tôi rối bời. Tôi biết làm sao đây? Ân tình em trao tôi khi xưa quá nhiều, em đã vì tôi, đã chờ đợi tôi, đã giúp tôi rất nhiều trong những tháng năm sinh viên nghèo khó…Nhưng tôi cũng không thể rũ bỏ tất cả những gì mình đang có, nhất là không thể để bố mẹ già mất thể diện với hàng xóm láng giềng được…

Tôi phải làm sao? Bước tiếp trên con đường hạnh phúc đang rộng mở hay dừng lại để nối lại những ân tình xưa?

Tran Van Canh

Mời bạn đọc chia sẻ chuyên đề mới: Con đường làm lại...tập 2"

Đàn ông bỏ vợ “mấy ngày” thì lấy vợ mới? Phụ nữ bỏ chồng bao nhiêu “năm tháng” mới lành vết thương? “Rổ rá” cạp lại liệu có hạnh phúc?

Bài viết chia sẻ, thể hiện quan điểm, câu chuyện tham dự chủ đề “Con đường làm lại… tập 2” nên viết dưới 1000 từ, gửi về địa chỉ email: banbandoc@vietnamnet.vn hoặc báo VietNamNet, tòa nhà C’Land, 156 Xã Đàn 2, Nam Đồng, Đống Đa, Hà Nội.

Tiêu đề thư xin ghi rõ: Bài viết tham gia chuyên mục “Chuyện chung chuyện riêng”

Bài viết của độc giả, ban biên tập có quyền cắt gọt cho phù hợp với hình thức của báo.

Những bài viết cần giữ kín danh tính, xin ghi rõ cuối mỗi bài viết gửi tham dự chuyên mục.

Bài viết có lượng truy cập nhiều nhất theo cách đo, kiểm của hệ thống google giành được phần thưởng trị giá 1.000.000 đồng.

Thời gian nhận bài từ ngày 1/3/2012 đến hết ngày 31/3/2012. Mời bạn đọc tham gia gửi bài dự thi.