Câu chuyện “ngồi lên sách” của đạo diễn Lê Hoàng và hoa hậu Triệu Thị Hà trong buổi ghi hình tại trường quay talkshow “Giấu Mặt”, theo tôi thấy, nói cho cùng thì cũng chỉ là một chuỗi tiếp nối những đắng lòng Lệ Rơi lúc nào cũng mặc nhiên thuộc hàng “đại sự kiện” đang tung hoành khắp xứ Việt những ngày gần đây. Xứ sở diệu kỳ, cứ ra ngõ là gặp sự kiện và nhân vật để đời. "

Với sự cho phép của các tác giả, Đẹp Online gửi tới độc giả tổng hợp các status hay trên mạng xã hội về sự kiện văn hóa - giải trí đang nóng nhất hiện nay: Cư dân mạng bày tỏ sự quan tâm và thái độ với một tấm ảnh đạo diễn Lê Hoàng và hoa hậu Triệu Thị Hà ngồi lên chiếc ghế được kê bởi những chồng sách.

Nguyễn Ngọc Long Blackmoon:

Tiếp theo câu chuyện áp đặt về việc thế nào là "sống bình thường" hay "sống bất thường" với ca sĩ Lệ Rơi , chúng ta lại tiếp tục được chứng kiến màn kịch vụng về và giả tạo của các nhà đạo đức xã hội chuyên ngành "sách học".

Các bạn có quyền đạp lên sách để thể hiện thái độ bất kính với các tác giả có tên trên sách cũng như thái độ khinh thường những "tinh hoa kim cổ" được chắt lọc trong từng câu chữ. Nhưng như thế không có nghĩa là những người khác đạp chân lên sách, ngồi lên sách thì cũng "bầy hầy" hay bất kính như các bạn.

Chắc hẳn không dưới một lần bạn được cha mẹ xé sách gói xôi cho cái miệng xinh xinh của bạn ăn nhóp nhép.Liệu như vậy có phải là bất kính hay là vô văn hóa? Tại sao cứ phải lên gân lên cốt để áp đặt người khác theo quan điểm và góc nhìn đầy định kiến nơi các bạn?

Bức ảnh lan truyền trên Facebook được cho là trong chương trình "Giấu Mặt"

Phước Châu:

Câu chuyện “ngồi lên sách” của đạo diễn Lê Hoàng và hoa hậu Triệu Thị Hà trong buổi ghi hình tại trường quay talkshow “Giấu Mặt”, theo tôii thấy, nói cho cùng thì cũng chỉ là một chuỗi tiếp nối những đắng lòng Lệ Rơi lúc nào cũng mặc nhiên thuộc hàng “đại sự kiện” đang tung hoành khắp xứ Việt, những ngày gần đây. Xứ sở diệu kỳ, cứ ra ngõ là gặp sự kiện và nhân vật để đời.

Nhưng tui không nghĩ trường hợp này là một “tai nạn nghề nghiệp” gì cả, thậm chí ngược lại là khác. Thử lý giải câu chuyện này, héng:

1. Người trong cuộc (đạo diễn Lê Hoàng) đã chính thức thừa nhận trên các báo chính thống về tình tiết “ngồi trên sách” ở trường quay là hoàn toàn có thật, nghĩa là cho dẫu lý do thật sự là gì thì khả năng đây là ảnh photoshop của người trong giang hồ nhằm “vu oan giá họa” đã bị loại bỏ hoàn toàn.

2. Những ai từng là người làm nghề và biết về chuyện “bếp núc” trường quay thì đều thừa hiểu là chẳng có bất kỳ một công ty/ hãng phim nào dù lớn dù nhỏ lại tệ hại đến mức tổ chức ghi hình talkshow của mình theo kiểu như vậy, nhất là với bản demo hoặc là với những số đầu tiên của một chương trình mới.

Tui nhắc lại điều này là vì thấy có nhiều ý kiến nhận định rằng người làm nghề/làm phim/làm chương trình truyền hình xứ Việt luôn làm ăn cẩu thả như thế, bởi vậy nên chất lượng các chương trình truyền hình/ phim ảnh cứ ở mức sơ khai, kém chuyên nghiệp này nọ. Thiệt tình, tui thấy sự nhìn nhận có phần ngộ nhận vậy về người làm nghề xứ Việt là rất đắng lòng Lệ Rơi chứ chẳng chơi!

Có thể các bạn thiết kế ở từng công ty/hãng phim sẽ có trình độ và phương cách làm việc khác nhau, tùy theo thâm niên làm nghề hoặc kiến thức nền hoặc cả chuyện phụ thuộc về kinh phí, chẳng hạn. Nhưng chắc chắn với một chương trình có khung hình toàn- trung- cận thì sẽ không bao giờ có chuyện sơ suất như thế về “vật lót ghế”. Đặc biệt là, với các talkshow thì đạo cụ ưu tiên hàng đầu và luôn được đầu tư trau chuốt sẽ chính là bộ ghế sofa dành cho các nhân vật được ghi hình, được tính toán với rất nhiều tiêu chí cực kỳ sát sao với từng chủ đề và mục tiêu cùng đối tượng liên quan của toàn bộ chương trình.

Chưa kể là trường quay của các talkshow cũng không phải là nơi ghi hình cảnh nội các phim truyện, có liên quan bối cảnh kiểu như “căn phòng- giá sách”, có sẵn lượng sách cũ “đông như quân Nguyên” mà bày biện la liệt đến độ vậy. Hào nhoáng và diêm dúa về bối cảnh/đạo cụ xưa nay luôn là thuộc tính bề mặt của mọi talkshow. Đừng đổ thừa “tại thằng thiết kế”, như cái trò “tại thằng đánh máy” là loại- người- thế- thân quen thuộc nhàm chán xưa giờ.

3. Tui cũng không tin là có biên tập chương trình truyền hình nào (kể cả có là người mới vào nghề) lại hồ đồ hoặc dám hời hợt đến độ vậy trong buổi ghi hình chương trình mới của mình, kể cả với cái gọi là bản demo (vốn dĩ quyết định chuyện “ăn thua” rất lớn cho mọi sự xét duyệt liên quan, với một đống bên "tai to mặt lớn" giám sát trực tiếp lẫn gián tiếp, theo thông lệ).

4. Và vì rất khó thể xảy ra chuyện vừa đề cập nên hẳn nhiên cũng sẽ khó có câu chuyện là nguồn hình kiểu vậy bị “rò rỉ” từ hậu trường ghi hình, ngoài tầm quản lý kiểm soát. Hoặc từ phóng viên ảnh được mời đến tham quan buổi ghi hình, hoặc với “người nhà” của Khách hàng. Ví dụ vậy. Thế nên cũng đừng đổ thừa “tại thằng chụp hình hậu trường” đã chơi trò tuồn- hàng- ra- chợ nữa nhé, người đời ơi!

5. Nếu bạn là người phải ngồi lên một bộ ghế sofa và được kê thấp kê cao nhìn thấy rõ mười mươi (bất kể là ghi hình buổi nào thì trường quay sẽ chẳng bao giờ bị thiếu đèn bố quang tối thiểu tại một khu vực trọng yếu là sân khấu chính) bằng hàng đống sách như vậy (bất kể là sách cũ/sách mới; sách bổ ích/sách độc hại…gì đó, như đã có một vài lời biện giải, chẳng hạn) tại một trường quay, và hơn nữa bạn cũng là người có danh ít nhiều trong chốn showbiz Việt, bạn cũng chẳng phải là loại người “đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên” trong bất kỳ hoàn cảnh nào… Vậy bạn có im lặng tặc lưỡi bỏ qua, cứ thế chấp nhận ghi hình cho xong việc xong chuyện không nè?

P/S: Đời làm nghề PR như một nghiệp chướng bất đắc dĩ, tui đã thấy không ít câu chuyện giang hồ thiên hạ liều lĩnh “bẫy truyền thông”, thậm chí thì khi cần cũng chơi tới bến để “bẫy Cục” luôn, cũng là chuyện đã có và đang diễn ra chưa có hồi kết! Nhưng dám “đặt bẫy” đến độ này mà bất kể mọi danh tiếng liên quan thì công nhận là đáng nể đáng sợ mấy bạn thiệt luôn đó! Đành rằng “cơm canh” của các bạn có phần đang nguội lạnh, nhưng lẽ nào cứ thế mà “hâm nóng” bất biết kiểu cách hoặc nơi chốn?

Ừ, mà ngay cả khi tui khen hay chê với sự vụ liên quan thì cũng như là cầm bằng chấp nhận xúm vào góp thêm củi tươi củi khô cho đống lửa ma trơi này à? Kể ra mấy bạn tạo sự kiện hội hè cũng hay ghê, héng! Thiệt là đời đắng lòng Lệ Rơi gì đâu, một lần nữa.

Nguyễn Dũng Minh:

Thực ra về vụ này, mình nghĩ có một kịch bản: bạn biên tập này rất mê sách, đau lòng trước sự xuống cấp của văn hóa đọc, cả xã hội khinh sách trọng tiền, ngập mặt trong cướp giết hiếp. Quán triệt tinh thần "Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục", cộng thêm nghiên cứu Le Bon về đám đông (cuốn sách "Tâm lý học đám đông" của Le Bon - PV), thực chứng Facebook và truyền thông báo chí Việt, bạn hiểu rằng mình cần làm gì đó sốc-độc-lạ để tạo sự chú ý của dư luận. Và như bạn muốn, báo chí và Facebook dậy sóng, cả dân tộc nổi giận như thể chúng ta là một dân tộc trọng sách và tri thức nào đó.

Mình mấy hôm cũng thấy nhiều bạn đọc không nhiều và mình biết trong nhà chả có được mấy quyển sách cũng ùn ùn lên bày tỏ quan điểm, hùng hổ như một đám dân làng hô nhau đánh trộm chó. Nhiều giáo sư khả kính mặc áo in chữ Trí thức, đeo huy hiệu Trí thức, cũng đăng đàn, nói chuyện đạo đức, trích dẫn đầy sách vở và thỉnh thoảng gãi mông sồn sột, và khinh bỉ lũ ít học ít đọc.

Mình thì cho rằng, sách mà để kê chân ghế thì có nghĩa nó còn có tác dụng. Cần mừng cho nó. Ít nhất nó cũng bước ra khỏi bụi bặm tháp ngà và làm cái gì đấy có ích.

L.H (tổng hợp)

>>> Có thể bạn quan tâm: Tung hô hay phản ứng với Lệ Rơi, phải chăng là cách công chúng hả hê với những gì mà họ có cảm giác hồn nhiên, chân thành, đáng tin cậy? Và phản ứng này thể hiện sự dị ứng với những chiêu trò, tiểu xảo ít giá trị đang thừa mứa bây giờ?

lê hoàng , triệu thị hà , ngồi lên sách , đắng lòng , lệ rơi