Nhìn tấm hình của con gái, ông Phạm Văn Tứ không giấu được sự bức xúc, và ông đã bật khóc...

Ông khóc vì quá thương con mình đã bị tên Lê Phú Cự nổi cơn dâm tà tấn công làm thân thể bầm tím, trầy sướt khắp nơi, tâm lý bị tổn thương trầm trọng.

Ông khóc vì quá bức xúc trước việc các cơ quan chức năng điều tra chưa rõ đã vội đình chỉ các hoạt động tố tụng với Lê Phú Cự, tên này nhân cơ hội cao chạy xa bay. Và ông khóc vì sợ rằng: "Pháp luật sẽ bảo vệ người phụ nữ như thế nào khi bị những kẻ tấn công tình dục xảy ra tương tự như vụ con gái ông phải gánh chịu?".

Sai ngay từ giai đoạn điều tra…

Khi biết được nghi can Lê Phú Cự “hiếp dâm” con mình, ông Phạm Văn Tứ đã làm đơn tố cáo gửi Công An phường Phú Mỹ và Công An Quận 7 vào ngày 08/7/2015. Đồng thời ngày 10/7/2015 và ngày 13/7/2015.

T.Trang cũng gửi “bản tường trình” và “ đơn tố cáo” từ Hoa Kỳ đến Công An Quận 7, có chứng thực của Lãnh sự quán Việt Nam tại San Francisco.

Thế nhưng khi tổ chức khám nghiệm hiện trường, có đầy đủ thành phần như: Viện KSND Q7, Công An Phường Phú Mỹ, tổ dân phố… thì bản thân ông Phạm Văn Tứ và cả T.Trang lại không được thông báo cho biết, và cũng không có mặt ông Tứ và người bị hại tại hiện trường. Việc làm này đã khiến ông Tứ tố cáo gay gắt.

Ông Tứ cho biết thêm: "Sau khi lấy lời khai, Lê Phú Cự được cho về nhà. Ông Tứ đã cung cấp thông tin “Cự có visa đi Mỹ” cho điều tra viên, đề nghị có biện pháp ngăn chặn Cự bỏ đi nước ngoài gây khó khăn cho công tác điều tra. Thực tế, Cự đã sang Hoa Kỳ ngày 21/7/2015 rồi mãi đến 9/9/2015 Cơ quan điều tra mới ra Thông báo truy tìm. Chính sự chậm trể này đã dấy lên sự bức xúc, nghi ngờ. Và đó cũng là lý do vì sao Công an Quận 7 phải tổ chức lập lại hiện trường vụ án và thay đổi điều tra viên".

Trong đơn tố cáo mới nhất, ghi ngày 30/9/2016. Ông Tứ khẳng định: "Con gái ông đang sống tại Hoa Kỳ, đã có thẻ Thường trú nhân Hoa Kỳ, nên vụ án có yếu tố nước ngoài. Do đó, Cơ quan CSĐT CAQ7 phải chuyển hồ sơ lên Công An Tp HCM để điều tra vụ theo thẩm quyền. Cơ quan CSĐT CAQ7 “ôm án” là trái quy định tại Khoản 2, Điều 11 Pháp lệnh điều tra hình sự 2004 và Điểm 23, Mục II ngày 10/6/2002 của Tóa án nhân dân tối cao".

Đến việc “thỉnh thị” của Viện Kiểm sát cũng “có vấn đề”:

Sau khi xác định Lê Phú Cự có dấu hiệu tội phạm “Hiếp dâm”. Cơ quan CSĐT CA Q7 đã ra Quyết định khởi tố vụ án hình sự số 240 ngày 10/11/2015. Tiếp đó, ngày 30/11/2015 Cơ quan CSĐT Công An Q7 ra Quyết định khởi tố bị can số 300 và Lệnh bắt bị can Lê Phú Cự. Các quyết định trên được chuyển sang Viện KSND Q7 đề nghị phê chuẩn.

Thay vì , trong vòng 03 ngày phải xem xét phê chuẩn hoặc không phê chuẩn theo thẩm quyền, Viện KSND Q7 lại ra văn bản số 01/VKS-HS ngày 03/12/2015 gửi Lãnh đạo Viện KSND TP.HCM thỉnh thị ý kiến chỉ đạo nghiệp vụ. Trong văn bản này, Viện KSNDQ7 ghi rõ lời khai của Lê Phú Cự như sau: “Khoảng 10 giờ ngày 06/7/2015, tại nhà khu dân cư Phú Mỹ, quận 7, TP.HCM, Cự về phòng ngủ của mình thấy T.Trang em vợ đang nằm ngủ, nảy sinh ý định dâm ô, lấy điện thoại chụp ảnh vùng mông của T. Trang và làm rớt điện thoại trên người Trang đang nằm ngủ, nên dùng tay chụp trúng người Trang và té úp mặt vào vùng mông Trang…”.

Bỏ qua các quy định về thời hạn phê chuẩn mà Bộ LTTHS quy định, mãi đến ngày 30/12/2015 Trưởng phòng 2 - Viện KSND TP.HCM ký văn bản số 49/VKS-P.2 trả lời thỉnh thị, trong văn bản này, lời khai của Lê Phú Cự lại được “sửa” thành “té ập đầu vào người Thảo Trang” (thay vì “té úp mặt vào vùng mông Trang”). Tại sao hai cấp Viện KSND lại sử dụng lời khai của Cự khác nhau như vậy?

Theo các chuyên gia pháp lý, “té úp ập đầu vào người” và “té úp mặt vào vùng mông” là hai hành động hoàn toàn khác nhau. Té trúng vào người thì quá bình thường, nhưng “té” úp mặt vào mông của một phụ nữ trẻ đang ngủ thì “quá nhạy cảm, hiếm có”. Theo quy định, việc sử dụng lời khai của bị can, bị cáo là hết sức thận trọng, không được dùng làm chứng cứ duy nhất để kết tội. Tuy nhiên, lời khai của bị can, bị cáo cũng là cơ sở để xem xét kết tội nếu lời khai phù hợp với các chứng cứ khác của vụ án. Việc hai cấp viện ghi khác nhau về “độ nặng” trong lời khai của Lê Phú Cự đã đặt dấu hỏi lớn đối với dư luận.

Chưa hết, trong văn bản có ghi lời khai của Nguyễn Vỹ là nhân chứng nhìn thấy T.Trang đứng trên cửa số kêu cứu, nghi có hiếp dâm nên đã leo cổng vào. Nhân chứng Vỹ mặc dù không thấy được các hành vi tấn công của Cự lúc đầu, nhưng đã trực tiếp nhìn thấy nạn nhân T.Trang kêu cứu, Cự không mặc áo kéo T.Trang vào. Vỹ trực tiếp thấy T.Trang bị chấn động tâm lý, khóc lóc, sợ hãi sau khi vào được trong nhà. Do đó, việc VKSND Q.7 cho rằng: Lời khai nhân chứng Vỹ không trực tiếp nhìn thấy sự việc là không chính xác.

Nghi an anh re hiep dam em vo: Ai da lam an di vao 'ngo cut' ? - Anh 1

Nghi an anh re hiep dam em vo: Ai da lam an di vao 'ngo cut' ? - Anh 2

Nhiều nơi trên thân thể nạn nhân bị bầm tím, trầy xướt, hằn dấu bị tấn công rất rõ. Ảnh do gia đình nạn nhân cung cấp.

Việc VKS xem xét, điều tra, giải quyết một vụ án “hiếp dâm” nhưng lại coi thường lời khai của bị hại và nhân chứng, không xem xét kết quả khám nghiệm hiện trường kỹ càng, phải đợi có hậu quả giao cấu, phải có nhân chứng thấy trực tiếp mới phê chuẩn quyết định khởi tố bị can và lệnh bắt giam thì chẳng khác nào đánh đố cơ quan điều tra và tạo cơ hội cho những kẻ tấn công tình dục, hiếp dâm (chưa giao cấu được) nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Đáng chú ý, những “yêu râu xanh” chỉ thường tấn công phụ nữ vào nơi vắng vẻ, nơi nạn nhân rơi vào thế yếu hoàn toàn.

Kết quả: tiền hậu bất nhất, nghi can thoát tội

Sau khi xin ý kiến “thỉnh thị”, ngày 31/12/2015 Ông Lê Công Hòa – Phó Viện trưởng VKSND Q.7 có văn bản yêu cầu Cơ quan CSĐT CAQ7 truy tìm Lê Phú Cự (đã bỏ đi khỏi nơi cư trú) để lấy lời khai, đấu tranh làm rõ hành vi của Cự có phù hợp với lời khai của T.Trang không để xử lý.

Tuy nhiên, chỉ sau 12 ngày, ngày 12/1/2016, Ông Lê Công Hòa ra Quyết định số 02/QĐHBQĐKTBC hủy bỏ Quyết định khởi tố bị can số 300 ngày 30/11/2015 của Cơ quan CSĐT CAQ.7 và yêu cầu Cơ quan CSĐT CAQ.7 đình chỉ các hoạt động tố tụng đối với Lê Phú Cự.

Điều đáng nói ở đây, trong 12 ngày nói trên, Cơ quan CSĐT CA Q.7 chưa truy tìm được Cự, việc cho đối chất giữa Cự và T.Trang, Vỹ cũng chưa thực hiện, như vậy vụ án vẫn trong giai đoạn điều tra, lúc này, thời hạn điều tra vẫn còn. Vậy thì lý do gì, Ông Lê Công Hòa có ý kiến tiền hậu bất nhất? Tại sao lại yêu cầu cơ quan CSĐT CA Q.7 đình chỉ các hoạt động tố tụng đối với Lê Phú Cự?

Việc làm trên của ông Lê Công Hòa đã khiến dư luận bức xúc. Và mới đây, ngày 10/10/2016, Bí thư Thành ủy TP.HCM Đinh La Thăng đã chỉ đạo chuyển đơn của ông Phạm Văn Tứ tố cáo ông Lê Công Hòa đến Viện trưởng VKSND TP.HCM xem xét, giải quyết theo quy định.

Được biết, trước đó ngày 06/5/2016 VKSND Tối Cao cũng đã có văn bản số 1642/VKSTC-V2 đề nghị Viện trưởng VKSND TP.HCM chỉ đạo đơn vị nghiệp vụ kiểm tra nội dung, trình tự giải quyết của vụ án nêu trên và báo cáo kết quả về VKSNDTC (Vụ 2) để tổng hợp báo cáo Lãnh đạo Viện và trả lời đương sự. Tuy nhiên, thời gian đến nay đã hơn 04 tháng, Ông Phạm Văn Tứ vẫn chưa nhận được sự trả lời thỏa đáng.

Trung Duy