Hôm biết mình mang thai giọt máu của Nhật, tôi vui mừng thông báo cho anh nhưng không ngờ nhận lại chỉ là tin nhắn phũ phàng và cái kết sau đó.

Tôi và Nhật quen nhau từ giữa năm hai đại học. Cả tôi và anh đều là dân tỉnh lẻ lên thành phố trọ học, gia cảnh rất khó khăn. Hai đứa chạy từng bữa ngoài số tiền ít ỏi gia đình gửi lên, thế nhưng cuộc sống luôn ngập tràn niềm vui.

Bạn bè ai cũng nghĩ tôi và Nhật nhất định sẽ cưới nhau và chính hai chúng tôi cũng có chung suy nghĩ đó. Sau ngày ra trường, tôi kiếm được công việc đúng ngành, mức lương đủ sống còn Nhật có việc làm ổn định lương cao bởi sự nhanh nhạy, thông minh và giỏi giang của anh.

Ra trường một năm, Nhật và tôi hứa cùng nhau ổn định kinh tế hơn rồi sẽ cưới xin sau. Dù yêu nhau 4 năm nhưng tôi vẫn giữ mình chưa bao giờ đi quá giới hạn với Nhật cho đến hôm đó, anh nài nỉ. Nghĩ rằng trước sau gì cũng cưới nên tôi đồng ý nhưng không ngờ sự việc lại đi theo chiều hướng không mấy thuận lợi.

Hôm ấy vì Nhật quên dùng biện pháp nên tôi mang thai sau đó 1 tháng. Ngày biết tin mang bầu, tôi lo lắng lắm và nhắn tin ngay cho Nhật biết để còn biết tính chuyện cưới xin. Tôi nhắn tin cho anh và không đầy 5 phút sau là tin nhắn hồi đáp của Nhật với vẻn vẹn 3 chữ bảo tôi hãy phá cái thai đi.

Tôi chết lặng ngã sụp xuống nền gạch lạnh toát. Anh bảo tôi bỏ đi giọt máu của mình dù rằng trước đó còn hứa nếu có thai sẽ cưới tôi. Nước mắt tôi lăn dài nhưng cố gắng đứng dậy để đến gặp anh hỏi cho rõ mọi chuyện.

Tôi đẩy cửa phòng căn nhà chung cư của Nhật thì sốc khi thấy anh và cô gái khác đang ôm nhau đầy thân mật. Vừa thấy tôi, Nhật đẩy ngay cô gái vào phòng và kéo tôi xuống sảnh nói chuyện. Anh la mắng hỏi tôi sao lại đến tìm anh. Nhật cũng không quên bảo tôi hãy phá cái thai đi trước khi bụng to lên, anh sẽ chuyển tiền xem như đền bù cho tôi.

Ngay bao tin co bau, toi nhan tin soc tu ban trai quen 4 nam - Anh 1

Ảnh minh họa

Tôi đứng đó nước mắt tuôn dài. Cuộc tình 4 năm và đây là cái kết của tôi sao. Tôi cất tiếng hỏi anh có phải vì cô gái kia mà anh phụ bạc hay không.

Nhật bảo rằng đó là con gái sếp, anh muốn thăng tiến và chỉ có lấy cô ấy thì sự nghiệp mới lên được. Anh xin lỗi và bảo tôi hãy bỏ cái thai đi.

Ngay khi Nhật chưa dứt lời, tôi đã bỏ đi. Tối đó, tài khoản của tôi nhận được mấy chục triệu anh gửi vào. Từ ngày hôm ấy tôi cũng xóa tất cả các liên lạc của anh. Dẫu đau đớn nhưng tôi vẫn sẽ cố quên và sẽ sinh đứa con ra, một mình nuôi nó.

9 tháng sau đó, tôi nghe tin Nhật chuẩn bị làm đám cưới với con gái sếp. Tôi cũng đến ngày dự sinh, một mình xách giỏ vào viện sinh. Trên đường đi, dù rất đau nhưng tôi vẫn cố bước, chỉ dám điện cho đứa bạn thân vào sau. Lúc gần vào phòng mổ, tôi sốc khi thấy Nhật cùng đứa bạn hớt hải chạy đến.

Anh ôm lấy tôi khóc lớn, xin tôi sự tha thứ. Hóa ra khi biết tôi cố giữ lại đứa bé, anh đã huy hôn lễ, tìm kiếm tôi khắp nơi nhưng không được cho đến hôm nay gặp đứa bạn thân của tôi thì mới biết.

Nước mắt tôi lại một lần nữa chảy dài, sau tất cả anh cũng nhận ra được sai lầm của mình. Tôi bước vào phòng mổ mà ánh nhìn ngập hạnh phúc khi thấy sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt Nhật. Dẫu vậy, tôi vẫn phân vân không biết nên tha thứ hay từ chối sự quay về của anh?

Thúy Quỳnh