Đó không phải ai khác, đó là "oan gia" của cô. Là người cô chẳng hề muốn gặp nhưng có thể là người cùng bạn đi suốt đoạn đường đời. Đó là duyên phận.

Đối với nhiều người, việc gặp gỡ và yêu một người phải để đến cái gọi là DUYÊN PHẬN

Con người ta đến với nhau phải trông cạy vào duyên phận, còn người ta xa nhau cũng chỉ tại có duyên gặp nhau nhưng chẳng vó phận có phần dành cho nhau

Nhưng đối với cô, cô chẳng tin cái gọi là duyên tiền định đó, chẳng có cái duyên nào mà để hắn và cô phải đụng mặt suốt một băm trời ở cái trường ĐH 15 hecta này cả. Đó chỉ có thể là " Nghiệt" là " Oan nghiệt" mà thôi.

Neu co the, hay tin mot lan vao duyen phan de yeu thuong nhieu hon? - Anh 1

Lần đầu tiên phải kể đến những ngày đâu năm nhất, sau ca một quốc phòng mệt lã người, cô chỉ muốn ngủ cho đã đời, thế là cô nằm đại ở một cái bàn đặt ngay sảnh hành lang của tòa hành chính rộng lớn... Khi cô mở mắt ra thì mặt trời đã chuyển sang màu đỏ. Quỷ tha ma bắt, trước mặt cô là một tên con trai đang dán mặt vào cuốn sách, chẳng màn đến thế thái dân tình là cô đang cựa quậy sau giấc ngủ dài.

Chắc đọc tới đây, mọi người sẽ tưởng rằng hình ảnh hắn xuất hiện như là mở đầu của tình yêu sét đánh, hay cảnh tượng một nhân vật nam chính xuất hiện trong cuộc đời cô. Không, không hề, sau đêm hôm đó, chẳng hiểu sau hình ảnh cô với tướng ngủ không gì mất nết hơn xuất hiện tràn lan trên trang web của trường, comment nhiều đến nỗi cô đọc muốn nổ hai con mắt.... gì mà " Thiếu nữ ngủ ngày", " Mơ thấy gì mà chảy nước miếng vậy cô gái...?"..... cô muốn lôi cái tên nào chụp dám chụp lén cô ra đánh một trận cho hả dạ. Còn ai vô đây cơ chứ, chỉ có thể là hắn, cái tên ra vẻ thư sinh mà nham hiểm đó.

Neu co the, hay tin mot lan vao duyen phan de yeu thuong nhieu hon? - Anh 2

Chẳng hiểu sau tần xuất đụng mặt của cô và hắn càng lúc một cao, khi thì hắn giành mất phần thịt cuối cùng ở carteen của cô, khi thì giành suất thang máy cuối cùng của cô làm cô phải cuốc bộ 7 tầng lầu, khi thì cô tuột mất công việc part-time vì đã tuyển đủ người, mà hắn lại là tên cuối cùng được chọn khi đìei.... còn những " khi thì..." xui xẻo cô cũng không thể nhớ hết nỗi.

Nói chung là, gặp mặt hắn chẳng mang lại đều gì tốt lành đến cho cô suốt 1 năm qua.

Gần đây, chắc là gần hết học kì, cô bớt đụng mặt tên hắc ám đó hơn. Xem như năm nhất của cô cũng có kết thúc có hậu.

Một buổi sáng tuyệt vời bắt đầu những ngày hè đầy hứa hẹn, mẹ cô chẳng màn con gái bà phải học hành vất vả, thức khuya dạy sớm ra sau để có được một buổi sáng ngủ nướng như hôm nay. Mẹ cô bắt cô thức dậy sớm với một lý do cực kì cực kì lãng xẹt.... Đó là, cùng mẹ cô đi tiệc.

Neu co the, hay tin mot lan vao duyen phan de yeu thuong nhieu hon? - Anh 3

Ai lại mời cái tiệc hợp mặt bạn cấp 3 sau 35 năm vào cái giờ ngọ nắng nóng này cơ chứ. Nhưng không dám phụ lòng mẫu hậu của cô, cô đành một mình ngồi trơ trọi giữa bữa tiệc mà cô không hề quen một ai, và chẳng ai cô để cô nói chuyện được, mẹ cô thì đã đi rơm rả chuyện xưa ở góc nào rồi.

Giữa đám đông những người chỉ toàn U60, cô bắt gặp bóng hình rất quen thuộc. Đó không phải ai khác, đó là " oan gia" của cô. Là người cô chẳng hề muốn gặp khi ở trường nhưng lại là vị cứu tinh của cô ngay bây giờ. Bất giác cô nhìn về phía hắn nở nụ cười, bỗng hắn đi về phía cô, tim cô lại bất giác rung lên vài nhịp.

Hắn chủ động lên tiếng trước: " Chào bạn! Tụi mình có gặp nhau lần nào trước đây chưa nhỉ?"

(ST)