Mùa quần vợt 2016 đã chính thức khép lại với cú đúp chiến thắng giành cho Andy Murray tại giải đấu lớn cuối cùng trong năm, ATP World Tour Finals. Thắng lợi 6-3, 6-4 trước Novak Djokovic trong trận chung kết ngày 21-11 không chỉ mang về cho tay vợt “vàng” của Vương quốc Anh danh hiệu Tour Finals đầu tiên trong sự nghiệp, mà còn giúp anh vững vàng trên “đỉnh” thế giới cho tới khi mùa giải mới bắt đầu khởi tranh.

Murray – Djokovic: Cuoc 'ruot duoi' da den hoi ket - Anh 1

>>> Vô địch Tour Finals, Murray bảo vệ thành công ngôi vị số một thế giới

Có lẽ cũng đã lâu rồi, fan hâm mộ quần vợt trên toàn thế giới mới được chứng kiến một cuộc chiến “vương vị” hấp dẫn, gay cấn đến phút chót như vậy. Trong sáu tháng đầu năm, Djokovic là cái tên được nhắc đến nhiều nhất khi anh liên tiếp giành danh hiệu ở những đấu trường lớn. Tuy nhiên, sự “bứt tốc” mạnh mẽ của Murray trong những tháng ngày sau đó đã tạo nên một cuộc “rượt đuổi” đầy kịch tính trên bảng xếp hạng ATP giữa hai tay vợt hàng đầu thế giới hiện nay.

Trước thềm Tour Finals, Djokovic và Murray đã có bốn lần chạm trán nhau tại chung kết của các giải đấu, với ba chiến thắng dành cho tay vợt người Serbia ở các giải Úc mở rộng (tháng một), Madrid Masters (cuối tháng tư, đầu tháng năm) và Roland Garros (tháng sáu). Murray chỉ giành được duy nhất một chiến thắng trước Djokovic ở trận tranh “ngôi vương” Rome Masters (hồi giữa tháng năm).

Đáng chú ý, với việc bổ sung thêm danh hiệu Roland Garros còn thiếu vào bộ sưu tập đồ sộ của mình, Djokovic đã trở thành tay vợt thứ tám trong lịch sử đăng quang cả bốn giải đấu thuộc hệ thống Grand Slam, và là tay vợt thứ ba, sau Don Budge (năm 1938) và Rod Laver (năm 1962 và 1969), vô địch bốn giải Grand Slam liên tiếp, bao gồm Wimbledon, Mỹ mở rộng, Úc mở rộng và Pháp mở rộng (Roland Garros).

Tưởng chừng những chiến tích vang dội liên tiếp đó sẽ tạo đà cho một năm hoàn hảo nữa dành cho Djokovic, song dường như dư âm cảm xúc của việc giải tỏa “cơn khát” mang tên Roland Garros đã khiến ngôi sao quần vợt người Serbia có phần “chuếnh choáng”, thể hiện qua phong độ sa sút nghiêm trọng của anh ở những giải đấu sau đó.

Djokovic đã không thể giành thêm được danh hiệu nào từ tháng bảy trở đi (thua Sam Querrey ở vòng ba Wimbledon, bị loại sớm ở vòng một Olympic Rio, thua Wawrinka ở chung kết Mỹ mở rộng, và gần đây nhất là thua Marin Cilic ở tứ kết Paris Masters).

Chính sự “chững lại” đột ngột này đã khiến anh không thể bảo toàn được khoảng cách 9,000 điểm với tay vợt đang bám đuổi phía sau, Andy Murray, tạo cơ hội để ngôi sao quần vợt người Vương quốc Anh từng bước thu hẹp và san bằng trong suốt sáu tháng thi đấu xuất sắc nhất trong sự nghiệp của mình.

Kể từ sau trận thua Djokovic tại chung kết Roland Garros, Murray đã “chiến đấu” không ngừng nghỉ trên tất cả các đấu trường và bổ sung thêm bảy danh hiệu nữa vào bộ sưu tập đồ sộ của mình, bao gồm Queen’s Club (đầu tháng sáu), Wimbledon (đầu tháng bảy), Olympic Rio (tháng tám), Trung Quốc mở rộng (đầu tháng mười), Thượng Hải Masters (giữa tháng mười), Erste Bank Open tại Viên (cuối tháng mười) và Paris Masters (đầu tháng 11).

Đáng chú ý hơn cả, bằng việc lọt vào chung kết Paris Masters, Murray đã chính thức “soán ngôi” Djokovic để trở thành tay vợt đầu tiên của Vương quốc Anh leo lên vị trí số một trên BXH ATP kể từ khi BXH này được giới thiệu vào năm 1973. Không chỉ thế, anh cũng là tay vợt lớn tuổi nhất đạt được vị trí này trong 42 năm, kể từ sau John Newcombe (Australia) năm 1974.

Bước vào giải đấu kết thúc năm tại London với hành trang là tám danh hiệu từ đầu mùa giải, phong độ ổn định gần đây cùng sự tự tin của một “tân vương”, Murray đã thi đấu đầy bản lĩnh, tự tin, vượt qua vòng bảng với thành tích ba trận toàn thắng trước khi hạ gục đối thủ “định mệnh” Djokovic ở chung kết để lần đầu tiên nâng cao chiếc cúp vô địch tại đấu trường Tour Finals danh giá, nơi mà trước đó, anh chỉ từng ba lần lọt vào bán kết sau bảy lần tham dự mà chưa một lần có thể đặt chân vào trận đấu cuối cùng.

Trong quá khứ, tay vợt người Serbia đã từng là “nạn nhân” cho những thời khắc tuyệt vời nhất của Murray, bao gồm những lần tay vợt người Vương quốc Anh giành danh hiệu Grand Slam đầu tiên và danh hiệu Wimbledon đầu tiên trong sự nghiệp. Và giờ đây, một lần nữa, Djokovic lại phải trả giá bằng trận thua để Murray có thể thiết lập được cột mốc chói sáng nhất – lần đầu đăng quang ATP Tour Finals và lần đầu kết thúc một mùa giải trên cương vị số một thế giới.

Với chiến thắng thuyết phục tại London, Murray đã trở thành tay vợt thứ 17 từng ngự trị trên “đỉnh” thế giới vào cuối một mùa giải kể từ khi BXH ATP được giới thiệu vào năm 1973, đồng thời là tay vợt đầu tiên không phải Djokovic, Roger Federer và Rafael Nadal có được vinh dự này kể từ thời của Andy Roddick 13 năm về trước.

Chức vô địch Tour Finals – danh hiệu thứ năm liên tiếp trong năm nay và thứ 44 trong sự nghiệp – là một phần thưởng không thể tuyệt vời hơn và vô cùng xứng đáng cho sự nỗ lực, kiên trì, bền bỉ của chàng trai “vàng” của làng quần vợt Vương quốc Anh trong suốt một năm qua. Như vậy, ở mùa giải 2017 sắp tới, Murray sẽ có thêm một động lực, một mục tiêu nữa để phấn đấu – đó là bảo vệ thành công những thành quả đạt được trong năm 2016.

Còn về phía Djokovic, sau bốn năm liên tiếp thống trị đấu trường Tour Finals, tay vợt người Serbia sẽ phải đối diện với thực tế rằng anh sẽ bước vào kỳ nghỉ đông mà không có sự “đồng hành” của chiếc cúp Tour Finals danh giá cũng như là ngôi vị số một thế giới.

Tuy nhiên, điều đáng quan tâm hơn cả là anh sẽ làm thế nào để chiến thắng được “tâm ma” cùng những mối nghi ngờ về năng lực của bản thân đã hình thành trong đầu sau khi đánh mất tất cả về tay Murray với năm tháng thi đấu liên tiếp mà không giành được bất kỳ danh hiệu nào. Đối với một tay vợt đã “quen” với “ánh hào quang bất khả chiến bại” trong một thời gian dài như Djokovic, sự thất bại này thật khó có thể dễ dàng “tiêu hóa” được.