Một tuần sau ngày cưới, em phát hiện anh hẹn hò với người tình cũ, em lên tiếng tức thì ăn bạt tai. Rồi những ngày sau đó, những gì em biết thêm càng phũ phàng, không chỉ một mà cùng lúc anh có đến vài cô.

Kính gửi chị Hạnh Dung,

Em 29 tuổi, mới kết hôn chưa đầy năm, vợ chồng đều là bác sĩ. Dù biết không người nào là hoàn hảo, nhưng em thật sự không chịu nổi thái độ ứng xử của chồng. Quen nhau 5 năm trước khi cưới, biết anh là người lăng nhăng, có thời gian vừa quen em vừa quan hệ với người khác, nên lúc đầu em cũng e ngại.

Tuy nhiên, nghĩ hai người chưa là gì với nhau nên em cũng không mạnh miệng góp ý. Mặt khác, tuy không thiếu những cô gái trẻ xung quanh nhưng anh vẫn kiên trì theo đuổi em, còn tuyên bố nếu không cưới được em, anh sẽ không lấy vợ. Thấy anh như vậy, theo thời gian em dần phát sinh tình cảm, cho là nếu có vợ, anh sẽ chấm dứt lối sống trăng hoa.

Nhưng không như em nghĩ, bản chất trăng hoa của đàn ông là thứ không bao giờ có thể thay đổi. Mới một tuần sau ngày cưới, em đã phát hiện anh hẹn hò với người tình cũ, em lên tiếng can thiệp tức thì ăn bạt tai. Rồi những ngày sau đó, những gì em biết thêm càng phũ phàng, không chỉ một mà cùng lúc anh có đến vài cô, cô nào cũng như em ngày trước, ngây thơ đặt lòng tin vào những lời đường mật của anh.

Cứ xong việc ở bệnh viện là anh mất tăm, em gọi điện thoại cũng không bắt máy. Không chỉ đi suốt, chuyện thu nhập anh cũng không hở chút gì cho vợ biết, chưa từng đưa em một đồng để lo cho cuộc sống chung, có lúc còn hỏi tiền em tiêu xài cá nhân.

Lần em sẩy thai, điện thoại gọi anh về thì anh nói đang đi Phan Thiết với bạn, không về được, có ba mẹ em lo là ổn rồi. Em không biết phải nói thế nào về nỗi thất vọng và tủi thân của mình lúc đó.

Giờ em chỉ quẩn quanh ý nghĩ chia tay, vì đã thấy rõ phía sau vẻ ngoài sáng láng của người đang làm chồng mình là một gã đàn ông ích kỷ, chỉ biết đến bản thân. Trong mắt anh ta hoàn toàn không có người vợ là em. Anh ta cũng được ăn học, sao lại có lối sống tệ hại như vậy? Em còn chút hy vọng nào thay đổi được anh không?

Huyền (Q.9, TP.HCM)

Mot tuan sau ngay cuoi, em phat hien anh hen ho voi nguoi tinh cu - Anh 1

Em Huyền mến,

Hạnh Dung rất lấy làm tiếc cho em! Là một cô gái có hiểu biết, lại có thời gian không hề ngắn để tìm hiểu, chắc chắn em đã phần nào nhìn ra bản chất trăng hoa và lối sống ích kỷ của anh ta. Không ngờ sự nhẹ dạ đã khiến em mù quáng lỡ bước, phải trả cái giá quá đắt.

Thư em viết có vẻ dứt khoát, nhưng cuối cùng lại hy vọng về một sự thay đổi, cho thấy ít nhiều trong lòng em vẫn còn nuối tiếc. Em đã nhận ra “bản chất trăng hoa của đàn ông là thứ không bao giờ có thể thay đổi”, thì còn nuôi chi hy vọng hão huyền? Tệ hại hơn, anh ta còn quá nhẫn tâm khi em đang cần đến anh ta nhất. Có người đàn ông nào mà vợ sẩy thai vẫn ung dung đi chơi xa với bạn, không chút bận tâm? Đối xử với nhau tuyệt tình như vậy, còn lời nào để nói thêm?

Không ai muốn hôn nhân đổ vỡ, nhất là khi lòng còn nuối tiếc. Nhưng, với một người như chồng em, rõ ràng là chẳng còn gì để phải nghĩ thêm. Tình cảm không, tiền bạc không, một chút quan tâm dành cho nhau cũng không, em có gì để xem anh ta là chồng?

Nhìn lầm người, bước hụt chân thì đành chấp nhận trả giá. Đã không còn khả năng cứu vãn, cố níu giữ không chỉ là thêm khổ mà cũng chẳng thể giữ được thêm bao lâu. Sống chung như thế, chuyện đổ vỡ có thể thấy rõ trước mắt. Hai em chưa có ràng buộc con cái, tài sản; nghĩa chưa kịp hình thành mà tình đã cạn, phải sớm tính chuyện làm lại, đừng lãng phí thêm thời gian.

Hạnh Dung (hanhdung.baophunu.org.vn)