"Hôm đó, Sơn ở nhà 1 ngày chăm sóc mẹ, đêm đến anh ngủ trong phòng của mình ngày xưa, nhưng bỗng nhiên thấy mẹ lững thững đi vào."

Nhà Giang ở quê cách thành phố hơn 100 cây, từ khi đi học đại học rồi đi làm và lấy chồng, cô đã chuyển hẳn lên đây ở, năm ngoái người bố bại liệt suốt 3 năm trời đã qua đời, ở quê chỉ còn mình người mẹ già đã hơn 70 tuổi.

Giang còn 1 người em trai là Sơn, anh rất tài giỏi, tự mình mở công ty làm ăn vô cùng phát đạt. Vì thế, anh phải thường xuyên đi công tác, bận rộn đến mức không có thời gian ở bên mẹ. Trong khi đó, vợ anh cũng làm ở công ty của chồng, vì không có thời gian chăm sóc gia đình nên cô phải gửi 2 đứa con vào trường học từ rất sớm.

Từ khi bố Giang mất, để lại 1 mình người mẹ già với căn nhà rộng lớn ở quê. Mặc dù mang tiếng ở với con cháu nhưng trong nhà lúc nào cũng chỉ có mỗi mình bà quanh đi quẩn lại. Sáng ra con dâu nấu cơm để sẵn, mẹ Giang ăn xong thì lại đi ra ngõ nói dăm ba câu chuyện rồi quay vào nhà lủi thủi 1 mình.

Buổi trưa, bà lại tự hâm nóng đồ ăn và ngồi trên bàn ăn vẫn chỉ 1 mình. Sau đó, bà đi ngủ trưa, tỉnh dậy thì lại lượn quanh trong nhà ngoài ngõ đợi con dâu về. Nhưng hôm nào con dâu bà cũng phải 9,10 giờ mới tan làm vì công việc quá nhiều, cô ăn luôn cơm hộp ở công ty và có khi về đến nhà tắm giặt xong là lên giường đi ngủ. Cứ như thế, hết ngày này qua ngày khác, cuộc sống của mẹ Giang vô cùng cô đơn ngay cả khi có các con bên cạnh.

Vài tháng trước, Sơn đã mua nhà trên thành phố và chuyển đi, khi đó , Sơn không yên tâm để mẹ ở nhà 1 mình nên nói mẹ sắp xếp quần áo để đi cùng nhưng bà mỉm cười trả lời:

-Sống ở đâu cũng vậy, có nhiều người nhưng cũng như không có ai, cứ để mẹ ở quê còn hương khói cho bố con, thỉnh thoảng mẹ còn ra mộ thăm ông ấy cho đỡ buồn.

Vì mẹ nhất quyết không chịu như vậy nên Sơn đành nói:

-Thế mẹ giữ gìn sức khỏe, chúng con sẽ thường xuyên về thăm mẹ.

Cuối cùng căn nhà ở quê vẫn chỉ mình mẹ già sinh sống.

Từ ngày lên thành phố, Sơn và vợ anh càng thêm bận bụi tối mắt tối mũi, họ không có thời gian về quê hoặc gọi điện cho mẹ như lời hứa. Trong khi Giang thì bận công việc nhà chồng cũng không thể thường xuyên về thăm mẹ. Chỉ thỉnh thoảng hỏi thăm biết mẹ vẫn khỏe là họ cảm thấy yên tâm.

Kể từ khi con cái chuyển đi hết, mẹ Giang cả ngày chỉ ngồi trong nhà xem tivi và canh chừng điện thoại. Nhưng cứ nhấc lên lại bỏ xuống rồi lại thở dài. Nhiều hôm bà muốn gọi cho các con nhưng vì thương chúng bận rộn nên cũng đành thôi.

Chỉ có tiền là tháng nào Sơn cũng gửi về đều đều cho bà, mọi người xung quanh thường nói các con bà thật có hiếu khi bận rộn như vậy mà không khi nào quên gửi tiền sinh hoạt cho mẹ. Họ khen bà có phúc, nhưng không hiểu sao khi nghe những lời đó đáng ra bà phải vui mừng thì lại thấy nhói trong lòng.

Cho đến 1 hôm, Sơn nhận được điện thoại ở quê báo mẹ bị bệnh nặng. Anh vội vã bỏ cả chuyến công tác để về quê với mẹ. Còn Giang thì dù nhận được thông báo nhưng không thể về vì phải làm giỗ ông nội chồng.

Nhưng khi về đến nhà, đã thấy mẹ đang ngồi ở cửa, Sơn giật mình:

'Me co the mua mot ngay o ben con duoc khong?' - Anh 1

(Ảnh minh họa)

-Sao mẹ..không phải mẹ bị bệnh nặng à?

Mẹ anh mỉm cười:

-Mẹ mới ra viện lúc nãy.

Thì ra bà chỉ bị đau đầu nhẹ, không có gì to tát nhưng lại làm quá lên khiến mọi người hốt hoảng sợ hãi phải gọi cho các con.

Biết được mọi chuyện Sơn liền thở phào:

-Thế mà mẹ làm con giật cả mình.

-Nhưng mẹ mệt thật, bác sĩ kê thuốc rồi nhưng mắt mẹ mờ không nhìn rõ, con đọc hướng dẫn cho mẹ với.

Hôm đó, Sơn ở nhà 1 ngày chăm sóc mẹ, đêm đến anh ngủ trong phòng của mình ngày xưa, nhưng bỗng nhiên thấy mẹ lững thững đi vào:

-Con chưa ngủ sao?

Sơn đáp:

-Con chưa ạ, mẹ ơi, mai con đi sớm vì trên đó còn nhiều việc lắm, chuyến công tác cũng không thể hoãn lâu được, mẹ cầm lấy 50 triệu này trả tiền thuốc hay muốn tiêu gì thì tiêu nhé.

Mẹ anh bỗng nhiên cúi mặt buồn bã, bà không nói gì lẳng lặng đi ra ngoài sau đó mang vào 1 cuốn sổ tiết kiệm dí vào tay con trai:

-Đây là sổ tiết kiệm của mẹ, có rất nhiều tiền trong đó, mẹ cũng không nhớ rõ là bao nhiêu, con cầm lấy.

Sơn giật mình:

-Sao mẹ lại đưa cho con làm gì, mẹ giữ lấy đi ạ.

Bỗng nhiên mẹ anh òa khóc như 1 đứa trẻ rồi nắm tay con trai:

-Mẹ..có thể ..mua 1 ngày ở bên con được không? Mẹ không cần tiền, mẹ chỉ cần được nhìn thấy các con thôi.

Nghe xong câu đó, Sơn chết lặng cả người, anh không ngờ bao lâu nay chị em anh đã để mẹ sống cô đơn như vậy. Anh ôm chầm lấy mẹ rồi luôn miệng nói:

-Con xin lỗi, con xin lỗi mẹ nhiều lắm.

Bình An / Theo Thể thao Xã hội