Từ đầu năm 2011 đến nay, trên địa bàn Hà Nội đã xảy ra ít nhất 2 vụ sử dụng thuốc ngủ để gây mê, cướp tài sản. Sau một thời gian "vắng bóng", tội phạm gây mê có dấu hiệu tái xuất...

Đối với nhiều người, nước ngọt là liều nước giải khát hữu hiệu nhưng với anh Trần Văn Hùng, ở Mỹ Đình, Từ Liêm, đó lại là "liều thuốc đắng" nhất trong đời. Tối 20/2, anh được Quỳnh, một bạn gái mới quen rủ đến một nhà nghỉ ở ngõ 203 Hoàng Quốc Việt chơi. Tại đây, Quỳnh và bạn trai của cô mở một chai nước ngọt C2 mời anh Hùng uống. Khoảng 20 phút sau, anh Hùng thấy hai mắt ríu lại. Hình ảnh Quỳnh và bạn trai mờ dần. Cảm thấy bất thường, anh Hùng đứng dậy ra về nhưng hai chân nặng trịch như đeo đá. Rồi anh thiếp đi lúc nào không hay. Đến 3h sáng hôm sau, anh Hùng mới tỉnh giấc. Dụi mắt, anh hốt hoảng khi thấy chỉ có một mình trong căn phòng tối om. Thò tay vào túi lấy điện thoại di động, anh giật thót mình bởi túi quần, túi áo đều trống trơn. Linh tính có điều bất ổn, anh chạy xuống lễ tân hỏi chiếc xe máy thì được trả lời gọn lỏn là hai người bạn của anh đã lấy đi với lý do mua đồ ăn về liên hoan. Anh Hùng chỉ còn biết cầm chai nước ngọt có màu trắng đục đến Cơ quan Công an trình báo. Cũng bị hôn mê sau khi uống nước ngọt như anh Hùng là anh Nguyễn Văn Hiếu, 45 tuổi, ở phường Đức Giang, quận Long Biên. Ngày 7/1, khi đi qua vườn hoa Gia Lâm, anh Hiếu gặp một cô gái đang lang thang dưới trời giá rét. Sau khi hỏi chuyện, cô gái khóc sướt mướt kể rằng cô bị chồng phụ bạc, đuổi ra đường khiến cô dạt đến nơi này. Được anh Hiếu rủ về nhà "sưởi ấm", cô gái mừng như bắt được vàng, lên xe theo ngay. Gần một tuần trôi qua, anh Hiếu sống trong hạnh phúc khi căn nhà anh có hơi ấm của một người phụ nữ. Hàng ngày, cô gái nấu cơm, giặt giũ và yêu chiều anh hết mực. Tối 13/1, sau khi hai người đi ăn tối về, anh Hiếu nằm xem tivi. Cô gái xin phép ra ngoài mua vài thứ đồ. Lát sau, cô trở về, xách theo mấy lon "bò húc". Bật một lon, cô rót ra cốc đưa cho anh Hiếu uống để "bồi bổ" sức khỏe. Anh Hiếu uống gần cạn ly nước, trong lòng phấn khởi vì ẩn ý của người tình nhặt từ vườn hoa. Còn “người tình” của anh vừa dọn dẹp nhà, vừa khe khẽ hát hết sức tình tứ. Anh Hiếu lim dim chờ đợi cô ta như mọi hôm, nhưng hôm nay, tự nhiên anh thấy buồn ngủ ghê gớm, không thể cưỡng lại được. Nửa đêm tỉnh dậy, quờ tay sang bên cạnh, anh thấy trống trơn, lạnh ngắt. “Người tình” của anh đã biến mất cùng chiếc xe máy. Lúc đầu, anh Hiếu ngại không trình báo công an. Nhưng "của đau con xót", anh đã đến Công an phường Đức Giang, mang theo cốc nước thủy tinh còn lại một ít dung dịch màu vàng cam. Sau một tuần tích cực điều tra, Công an phường Đức Giang phối hợp với Đội CSĐT tội phạm về TTXH Công an quận Long Biên đã bắt giữ được "nữ quái" gây mê là Nguyễn Thị Thanh Bình, 32 tuổi, quê quán Thanh Ba, Phú Thọ. Ngay khi về đến nhà người đàn ông độc thân tốt bụng, thấy anh Hiếu có nhiều tài sản giá trị như xe máy, đầu đĩa, tivi, trong đầu Bình đã nảy sinh ý đồ xấu. Để lấy lòng tin của anh Hiếu, những ngày đầu, Bình luôn tỏ ra hiền lành, ngoan ngoãn. Ngày 13/1, cô ta ra hiệu thuốc, kêu bị mất ngủ. Cô ta nhớ rất kỹ lời dặn của người bán thuốc: "Người lớn chỉ cần dùng 3 viên là ngủ say đến sáng". Tối hôm ấy, Bình lén lút thả 3 viên thuốc ngủ vào cốc nước ngọt và đưa cho anh Hiếu uống. Khi người đàn ông tốt bụng đã thiêm thiếp, Bình vờ lay gọi nhưng không thấy tỉnh, biết thuốc đã ngấm, thị dắt chiếc xe máy Wave Alpha dông thẳng. Giám định viên Phòng Kỹ thuật hình sự CATP Hà Nội tiến hành thử phản ứng hóa học tìm chất gây mê trong một vụ án. Để làm rõ chất gây mê mà các nạn nhân đã bị đầu độc trong các vụ việc trên, các mẫu nước uống nghi vấn đã được gửi tới Phòng Kỹ thuật hình sự, Công an Tp Hà Nội phân tích, giám định. Bằng các phương pháp phản ứng hóa học, sắc ký khí lớp mỏng và sắc ký khí - khối phổ, các giám định viên đã kết luận chất gây mê trong cốc nước ngọt mà anh Hiếu đã uống là Rotundin. Theo sách y học, Rotundin được chiết xuất từ dược liệu là củ cây bình vôi. Trên lâm sàng, Rotundin được áp dụng rộng rãi từ năm 1944, điều trị có kết quả một số trường hợp như đau tim, hen, mất ngủ. Tác dụng rõ rệt nhất là gây ngủ và an thần. Cũng theo các giám định viên hóa học, căn cứ vào các quyết định trưng cầu giám định của các đơn vị Công an quận, huyện gửi đến, từ năm 2008 đến nay, hiện tượng dùng thuốc gây mê để cướp tài sản mới tái xuất hiện. Từ những năm 2008 trở về trước, trên địa bàn Hà Nội cũng đã xảy ra một số vụ việc tương tự. Tuy nhiên, thuốc gây mê mà các đối tượng thường sử dụng là Seduxen hoặc Gardinal (G10). Những loại thuốc ngủ này không có bán trên thị trường tự do, chỉ bán theo đơn của bác sĩ. Các loại thuốc trên đều không có mùi vị nên khi pha vào nước ngọt, người uống khó phát hiện được. Đây cũng là "quái chiêu" mà các đối tượng gây mê thường áp dụng để đưa "con mồi" vào bẫy. Từ các vụ việc trên, cho thấy lỗi trước hết thuộc về những người bị hại đã quá nhẹ dạ, dễ dãi với những người mới quen. Từ đó, bị đối tượng lợi dụng ra tay dùng thuốc gây mê "hạ độc", cướp tài sản. Cảnh giác với người lạ, với những đồ uống, thức ăn lạ khi không được trực tiếp chứng kiến pha chế là cách tốt nhất để phòng ngừa tội phạm từ những mối quan hệ chưa được kiểm chứng sẽ không bao giờ là thừa