Bảy thanh thiếu niên này đã bị coi là có tội khi chưa có bản án kết tội của tòa án.

Phán quyết dựa trên lời khai? Bà nội của bị can Hải (thứ hai từ phải sang) muốn nhìn thấy cháu trước khi về với tổ tiên Với căn cứ chỉ là lời khai của bị hại, của các đối tượng bị khoanh vùng và cũng không có tài liệu xác định được người thực hiện hành vi phạm tội, nhân chứng, vật chứng, nhưng các cơ quan tố tụng tỉnh Phú Yên đã khởi tố, bắt giữ 7 thanh, thiếu niên về tội cướp tài sản, hiếp dâm. Rất nhiều người quan tâm đến vụ việc cho rằng, 7 thanh thiếu niên này đã bị coi là có tội khi chưa có bản án kết tội của tòa án, bởi các chi tiết nghi ngờ không được giải thích theo hướng có lợi cho họ. Những điều khó hiểu Càng đi sâu tìm hiểu, chúng tôi thấy xung quanh hồ sơ vụ án cướp tài sản, hiếp dâm liên quan đến 7 thanh, thiếu niên ở huyện Phú Hòa càng có nhiều chi tiết khó hiểu. Ngay cả quá trình xác định nghi phạm của vụ án trong giai đoạn tiền khởi tố cũng khiến người ta đặt dấu hỏi, bởi không có sự tiến hành nhận dạng trực tiếp nghi phạm trước khi khởi tố bị can. Đến ngày 5/5/2005, tức là sau 23 ngày khởi tố vụ án, khởi tố bị can, cơ quan điều tra mới tiến hành nhận dạng thông qua bản ảnh nửa thân. Điều khó chấp nhận được là tại sao chị Lê Thị Mai H là người có điều kiện tiếp cận trực tiếp và gần các đối tượng nhất lại không thực hiện việc nhận dạng mà lại là anh S? Trong khi đó, anh S từng khai mình không nhìn thấy rõ những người thực hiện hành vi phạm tội. Hơn nữa, theo lời khai của anh S và chị H, nhóm thanh niên thực hiện hành vi hiếp dâm, cướp tài sản khoảng 7 - 8 người, trong đó có 1 người to cao theo chị H mô tả khoảng 22 tuổi (bút lục 245-348 ngày 8/4/2005) và anh S mô tả khoảng 26 tuổi (bút lục 324, 326 ngày 8/4/2005), nhưng cả 7 bị cáo trong vụ án này không có người nào to cao và độ tuổi lớn như vậy. Sau chuyến đi Phú Yên, Khánh Hòa để thăm 7 bị án, lương y Phạm Thị Hồng đã viết đơn khẳng định cả 7 bị án vẫn còn huyệt dương minh, gửi tới các cơ quan và cá nhân có thẩm quyền chỉ đạo, xem xét lại vụ án. Được biết, lá đơn của lương y Phạm Thị Hồng hiện đang được các cán bộ có trách nhiệm trong các cơ quan tiến hành tố tụng xem xét. Chi tiết đáng lưu ý là bị cáo Võ Thạch Nguyên bị khởi tố bị can ngày 12/4/2005 thì ngày 13/4/2005, người giám hộ đã có yêu cầu luật sư bào chữa. Ngày 5/5/2005 luật sư Trầm Đặng Ngọc Hoài đã được cơ quan điều tra cấp giấy chứng nhận người bào chữa cho bị can Võ Thạch Nguyên, nhưng đến ngày 29/8/2005 (sau gần 5 tháng kể từ khi khởi tố bị can) luật sư Hoài mới được gặp người mà mình bào chữa, trong khi bị can chưa đủ tuổi thành niên. Người giám hộ của Thạch Nguyên là bà Võ Thị Thọ (cô ruột, cũng là người nuôi Nguyên từ nhỏ) đã không được trực tiếp tham dự bất kỳ lần lấy lời khai và hỏi cung nào. Bà Thọ cho biết: "Những biên bản lấy lời khai có chữ ký của tôi chỉ là sự hợp thức hóa do cán bộ điều tra áp đặt ký sau khi ghi lời khai của cháu Thạch Nguyên, chứ tôi không được chứng kiến từ đầu các cuộc hỏi cung. Bản thân tôi lúc đó rối bời, cán bộ bảo ký vào để cho cháu được về, thế là tôi ký”. Đối chiếu với lời của bà Thọ, trong hồ sơ vụ án, có những biên bản lấy lời khai đối với Thạch Nguyên có chữ ký của bà Thọ ở phần cuối nhưng không ghi tên ở phần người tham gia tố tụng. Tình tiết quan trọng chưa được làm rõ Trở lại nội dung buổi làm việc với công an tỉnh Phú Yên, Thượng tá Hồ Tấn Thắng, Phó trưởng phòng PC14 và Trung tá Trương Bình Sơn, cán bộ trực tiếp thụ lý vụ án khẳng định rằng: "Chúng tôi làm việc hết sức khách quan, các bị cáo không bị mớm hay bức cung mà tự giác nhận tội. Chúng tôi tuân thủ tài liệu trong hồ sơ". Tuy nhiên, hai cán bộ điều tra này đã lúng túng khi PV đưa ra hai chi tiết: Tại phiên tòa phúc thẩm, bị cáo Xuân Nguyên đã thẳng thắn mô tả trong một lần lấy lời khai, bị cáo không nhận tội và yêu cầu được đối chất với Thạch Nguyên. Thạch Nguyên được dẫn ra với tình trạng không thể tự đi được mà phải do hai cán bộ điều tra dìu, còn hai tay Thạch Nguyên thì ôm bụng; Trong bản cung ngày 28/9/2007 (BL 175-176 có luật sư Hoài dự cung) mà tòa sơ thẩm cho rằng Xuân Nguyên nhận tội và dùng làm căn cứ buộc tội, nhưng thực tế trong bản cung đó Xuân Nguyên kêu oan, không nhận tội, có sự xác nhận của luật sư Hoài. Vậy tại sao bản cung đó (có chữ viết của điều tra viên Trương Bình Sơn) vẫn có những nội dung trái ngược với lời kêu oan và không nhận tội của Xuân Nguyên? Trong một tài liệu như kết luận điều tra, cáo trạng hay các bản án, các cơ quan tố tụng tỉnh Phú Yên đều bỏ qua những nội dung quan trọng của bản kết luận giám định pháp y cũng như kết luận khám chuyên khoa mà chỉ ghi: "Màng trinh của chị Lê Thị Mai H bị rách ở vị trí 8 giờ, rách cũ đến sát chân, tổn hại sức khỏe 15% tạm thời". Mặc dù còn sự mâu thuẫn như vậy nhưng trong hồ sơ vụ án, chúng tôi chưa thấy cơ quan điều tra tỉnh Phú Yên có những biện pháp nhằm làm sáng tỏ những mâu thuẫn trong lời khai của chị Mai H để xác định bị hại có bị xâm hại tình dục hay không? Tất cả những chứng cứ vô cùng quan trọng này đều chưa được làm rõ từ quá trình điều tra đến truy tố rồi xét xử. Tại các tài liệu trong hồ sơ vụ án, các cơ quan tố tụng chủ yếu dựa vào lời khai của bị hại và lời khai của các bị cáo làm căn cứ buộc tội. Vẫn trong tâm lý ám ảnh sau hơn 5 năm ở tù, Nguyễn Khoa Trưởng bức xúc: "Chúng cháu buộc phải nhận tội vì chúng cháu sợ... Sau này, khi cùng về thụ án tại Trại giam Đồng Găng, qua tâm sự chúng cháu mới biết trong khi cán bộ lấy cung, trước mặt đứa nào cũng có bản khai của 1 trong 7 đứa là nhận tội như thế, giống nhau như thế. Nhận tội để không phải sợ... và sớm được về đi học. Vậy là chúng cháu nhận. Nào ngờ...". Rời Trại giam Đồng Găng, một trong những điều khiến tôi day dứt là ánh mắt của Đoàn Xuân Nguyên (khi đến trụ sở công an xã làm việc, Xuân Nguyên mới 15 tuổi 2 tháng-PV). Đôi mắt trong veo, ngơ ngác, rồi bất chợt rưng rưng nhỏ từng giọt nước xuống lá đơn run râỷn Phóng sự điều tra của Hoài Nguyên Đoàn Xuân Nguyên Kính thưa các Bác! Cháu tên là Đoàn Xuân Nguyên, sinh ngày 28/8/1989, cư trú tại thôn Phú ân, xã Hòa An, huyện Phú Hòa, tỉnh Phú Yên. Kính thỉnh cầu quý Bác là người đại diện cho pháp luật, là người vì dân phục vụ, xin trót lòng thương xót cho trẻ thơ như cháu để quan tâm xét cho cháu sự việc sau đây: Cháu đã bị truy tố theo cáo trạng số 27/VKS-P1 ngày 1/3/2006 của VKSND tỉnh Phú Yên về tội hiếp dâm và cướp tài sản cùng với các bạn khác. Cháu thấy xót xa đối với cháu, sự việc trên là ngoài sức tưởng của cháu. Chiều tối ngày 6/4/2005, sau khi cháu học thêm ngoài giờ tại trường, lúc về cháu ghé lại nhà bạn Võ Thạch Nguyên. Tại đây có các bạn khác gồm Hải, Khương, Trưởng cùng nhau làm gỏi ăn, sau đó mỗi bạn tự về nhà. Khi cháu về nhà, cháu ăn cơm tối cùng cả gia đình rồi sau đó cháu phụ giúp mẹ làm ghế gia công cho công ty do mẹ cháu nhận về làm thêm. Đến khoảng 21 giờ, cháu theo mẹ cùng đạp xe lên kho để chuyển thuốc lá từ trên xe vào kho, nhưng làm ít, cháu không tham gia, nên xin phép mẹ đến nhà Thạch Nguyên chơi. Khi đến thì cô của Thạch Nguyên nói là Thạch Nguyên đi xem châm cá rồi, nên cháu để xe đạp lại nhà cô của Thạch Nguyên. Cháu chạy ra mương nước dọc quốc lộ 25, cháu thấy hai bạn đang bắt cá là Thái và Vũ, còn bạn Thạch Nguyên đi theo xem bắt cá. Một lúc sau cháu nghe tiếng mẹ cháu gọi về nên cháu chạy về nhà cô Thạch Nguyên lấy xe đạp về nhà cùng với mẹ cháu, có cả chú Văn Thanh Minh cùng đi. Diễn biến sự việc chỉ bấy nhiêu và hoàn toàn là thật. Nói đến việc này, thưa Bác là cháu chưa hình dung nổi về vụ việc này, vì từ nhỏ đến nay cháu chỉ miệt mài học hành và là học sinh tiên tiến ở trường, không phải thành phần hư hỏng, cháu có biết gì đâu về việc trai gái, nhưng ghép cho cháu cùng tham gia vào tội hiếp dâm thì thật là điều quá kinh hoàng đối với cháu. Thực tế tối hôm đó, cháu chỉ cùng đi với bạn Thạch Nguyên để xem hai bạn Thái và Vũ châm cá chứ không có các bạn khác, tụi cháu chỉ đi dọc theo mương nước để xem bắt cá, hoàn toàn không biết bờ vùng chỗ nào, cũng chẳng tập trung ngồi tại cầu ván nào cả. Đây là điều quá oan ức cho cháu. Tuổi thơ dại của cháu chỉ biết lo học hành và phụ giúp gia đình, không có lần nào ăn chơi lêu lổng, nay đưa cháu vào tội lỗi thì quá là xấu hổ và xót xa lắm các Bác ơi! Cháu xin cam đoan với các Bác là hoàn toàn cháu không biết gì về việc hiếp dâm, cướp của, nếu xác nhận tìm ra bằng chứng có cháu tham gia vào tội trạng này dù các Bác có đem cháu ra tử hình thì cháu cũng cam chịu. Với những dòng chữ trẻ thơ, trong trắng của cháu, xin được trình bày để các Bác hiểu thấu cho thân phận tuổi thơ của cháu, mong được làm sáng tỏ để cháu không bị oan ức, không ảnh hưởng đến hạnh kiểm của một Đoàn viên TNCSHCM, không ảnh hưởng đến học hành. ơn này cháu xin ghi mãi suốt đời. Cháu xin biết ơn các Bác. Kính đơn Đoàn Xuân Nguyên Theo ĐSPL