(PL&XH) - Theo đó, Luster bị buộc tội 20 tội danh cưỡng bức liên quan đến thuốc mê, 17 tội danh cưỡng bức nạn nhân trong tình trạng bất tỉnh và hàng loạt tội danh khác.

Bất chấp những lời bào chữa hùng hồn của phía luật sư biện hộ, hầu hết những người có mặt tại phiên tòa xét xử Andrew Luster đều cùng chung nhận định: nếu bị cáo vô tội thì anh ta đã không bỏ trốn. Và bồi thẩm đoàn chỉ mất 2 ngày để đưa ra phán quyết. Ngày 21-1, họ tuyên bố Luster phạm tội 86 trong 87 cáo buộc đối với bị cáo. Hầu hết những tội danh này được phía công tố đưa ra sau khi luật pháp bang California được chỉnh sửa sau đạo luật mới về tấn công tình dục liên quan đến thuốc mê của liên bang vào năm 1996.

Kẻ săn tiền thưởng Dunne “Dog”' Chapman đã bắt giữ Luster tại Mexico

Theo đó, Luster bị buộc tội 20 tội danh cưỡng bức liên quan đến thuốc mê, 17 tội danh cưỡng bức nạn nhân trong tình trạng bất tỉnh và hàng loạt tội danh khác. Một tháng sau, ba nạn nhân được mời trở lại tòa trước khi thẩm phán công bố phán quyết. Phía luật sư biện hộ tìm cách trì hoãn phiên công bố cho đến khi xác định được nơi Luster ẩn náu, song không được. Rốt cuộc, Luster bị tòa tuyên án 6 năm tù giam đối với mỗi tội danh trong số 20 tội danh cưỡng bức, cùng với 4 năm tù giam vì tội đánh thuốc mê. Tổng cộng, bị cáo phải nhận 124 năm tù giam. Ngoài ra, Luster còn bị tòa tuyên phạt 1 triệu USD để đóng góp cho quỹ hỗ trợ các nạn nhân tình dục ở California.

Trong khi đó, quyết định trốn chạy của Luster không phải là bất ngờ, mà có sự chuẩn bị từ trước. Luster đã rút tiền khỏi các tài khoản đầu tư chứng khoán, nhờ người trông nom chó của mình và sắp xếp hành lý như thể một người sắp có chuyến du hành vòng quanh thế giới. Tuy nhiên, mọi chuyện không dễ như Luster tưởng. Nhà chức trách nghi ngờ Luster đã trốn sang Mexico, nơi bị cáo từng sở hữu một ngôi nhà bên bờ biển và thường xuyên tới đây vào những mùa lướt sóng. Chưa đầy 6 tháng sau khi “biến mất”, ngày 18-6-2003, Dunne "Dog" Chapman - một kẻ săn tiền thưởng chuyên nghiệp, đã bắt giữ Luster tại thành phố nghỉ dưỡng Puerto Vallarta ở Mexico. Và rất nhanh chóng, Luster được đưa về Mỹ vào ngày hôm sau và giam giữ tại nhà tù Wasco ở California. Chapman đã nhận được tin báo từ một cặp khách du lịch người Mỹ rằng Luster đang sống ở Mexico dưới cái tên giả là David Carrera. Lối sống của Luster trên đường trốn chạy cũng chẳng khác mấy với khi còn ở California.

Luster ngủ gần biển, và sống tạm bợ tại các khách sạn rẻ tiền. Ông ta lướt sóng vào ban ngày và phung phí sức lực vào các câu lạc bộ du thuyền đêm. Tại khách sạn nơi Luster ở, nhà chức trách phát hiện một nhật trình ghi lại những dòng chữ bày tỏ sự vô tội của mình. Nhưng, việc bỏ trốn trong phiên tòa xét xử là một sai lầm nghiêm trọng của Luster. Bởi theo luật pháp California, Luster đã mất toàn bộ quyền kháng cáo do vi phạm điều kiện tại ngoại. Cho đến lúc này, Luster tìm cách đổ lỗi cho một luật sư biện hộ khác là Richard Sherman. Năm 2004, Luster đã đệ đơn kiện Sherman đòi bồi thường 6 triệu USD, cáo buộc ông này dính líu đến âm mưu lừa dối mình khi khuyên nhủ Luster hãy trốn sang Mexico nếu không sẽ chẳng khác nào “người chết” trong phiên tòa xét xử. Chiến thuật của Luster đã bị luật sư Sherman thẳng thừng bác bỏ cũng như không khiến ai phải bất ngờ. Hơn ai hết Luster phải xem lại chính mình, lối sống “nhàn cư vi bất thiện” đã khiến ông ta trở thành con người tội lỗi. Rốt cuộc các nạn nhân Tonja và Shauna đã giành chiến thắng trong các vụ kiện dân sự vào năm 2009 nhằm vào Luster, theo đó bị cáo phải trả tiền đền bù lên tới 39 triệu USD. Kể từ đó đến nay, luật sư của hai nạn nhân này vẫn đang bận rộn trong việc đánh giá các khoản đầu tư của Luster để xác định những thân chủ của mình thực lĩnh được bao nhiêu tiền. Trong khi đó, Luster đã bán căn biệt thự ở Mussel Shoals và tuyên bố phá sản. Mặc dù vậy, những vụ kiện cáo liên quan đến Luster dự kiến vẫn sẽ là tâm điểm trong hệ thống tư pháp tại bang California trong nhiều năm nữa.

Đào Diệu(tổng hợp)