Thật kỳ quặc và khó hiểu khi nghe chị tâm sự là suốt hơn hai mươi năm sống đầm ấm bên nhau, chị chưa từng đặt kỳ vọng nào nơi chồng.

Chị cười, giải thích, không đặt kỳ vọng để khỏi thất vọng về người bạn trăm năm của mình. Một người dù giỏi giang thế nào, tuyệt vời thế nào thì cũng có những khiếm khuyết, không bao giờ có ai hoàn hảo.

Chị biết chồng từ thuở hai người chỉ có hai bàn tay trắng. Anh đen đúa, ít cười nhưng hay lam hay làm. Cũng nhờ cái tính siêng năng cần cù ấy mà anh chiếm được tình cảm của chị - cô gái thích đọc tiểu thuyết và hay mộng mơ. Thật ra, chị để ý anh chàng nói ngọt cười duyên ở đầu xóm hơn anh, nhưng không hiểu sao mỗi khi chị cần giúp đỡ thì chỉ mình anh xuất hiện. Vì thế, chẳng biết từ lúc nào, chị quên hẳn anh chàng chỉ biết cười kia.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Chị nhớ trước khi cưới chị đã đặt rất nhiều điều kiện với anh. Đầu tiên là việc anh phải tập cười. Thứ hai là tập chia sẻ suy nghĩ của anh với chị. Thứ ba là tập khen chị v.v… Rốt cuộc chẳng có điều nào anh làm được. Mọi hy vọng chị đặt vào anh sụp đổ như lâu đài trên cát. Chị giận, chia tay. Anh chẳng buồn năn nỉ dỗ ngọt nhưng sáng nào cũng dậy sớm chạy qua nhà dọn hàng phụ mẹ chị. Chị đuổi về. Anh lạnh băng, ừ thì về. Vậy mà mới hai ngày anh không ghé, chị đã nôn nao trông ngóng, rồi tất tả chạy kiếm anh... trách: “Bộ đuổi là về luôn vậy hả?”. Nói xong chị quê quá ôm mặt cười, anh cũng cười theo. Vậy là huề! Đơn giản đến nỗi nhiều khi nhớ lại chị vẫn còn thấy xấu hổ, có cô gái nào tự giận rồi tự xuống nước không?

Sau lần đó, chị nhận ra, mỗi kỳ vọng đặt cho anh chỉ là thêm một nhát cắt khiến sợi dây tình cảm có nguy cơ đứt rời. Thêm một kỳ vọng là thêm một nỗi sợ cho cả hai. Chị sợ anh thất bại. Anh sợ làm chị buồn. Chị sợ mình đặt lên vai anh áp lực quá lớn. Anh sợ sự cố gắng của mình chỉ làm tình hình càng tồi tệ hơn. Nỗi sợ phát triển quá nhanh và chính người đặt kỳ vọng sẽ bị tổn thương.

Ngày cưới nhau, chị hỏi anh có cần chị thay đổi điều gì không. Anh cười. Một nụ cười quyến rũ mà chưa bao giờ chị thấy ở một người đàn ông nào khác. Anh hỏi lại chị có còn muốn anh thay đổi. Chị cười lắc đầu, anh hãy là con người thật của mình để thỉnh thoảng chị nhận ra chồng mình tuyệt vời biết bao.

Theo PNO