(TGĐA) Không hiểu sao, cho đến bây giờ tôi lại tin rằng, đàn bà cho dù có 50, hay 60 tuổi, từng trải qua vài cuộc hôn nhân, yêu rất nhiều đàn ông, hoặc chọn lựa một cuộc sống độc thân, thì tâm hồn của họ vẫn mãi mãi là cô gái đôi mươi, khao khát tình yêu, không thôi hờn giận và luôn luôn nhỏ bé.

Khi là một cô bé con, tôi không bao giờ nhận ra điều đó. Từng ngấm ngầm quan sát những người phụ nữ lớn tuổi xung quanh , trong mắt tôi họ thuộc về một thế giới hoàn toàn xa lạ và khác biệt. Tôi vừa tự mãn với tuổi thanh xuân mình đang cầm nắm trong tay, à tuổi trẻ của ta đây, lại vừa lo lắng và sợ hãi, một ngày kia, tôi sẽ giống như họ, sẽ già nua, chậm chạp, luẩn quẩn giữa những nguyên tắc, sự phiền muộn và hoàn toàn mất đi hào hứng cũng như ước vọng về tương lai phía trước. Thậm chí, tôi đã mặc định một cách hồn nhiên rằng, người già thường không còn ham muốn yêu đương hay đam mê nồng cháy nữa.

Cho đến bây giờ, khi tuổi 40 đang lừ lừ lao đến như đoàn tàu không phanh, tôi chợt nhận ra mình không hề thay đổi một chút nào khi mỗi sáng soi mình trong gương, tôi vẫn là tôi của ngày hôm qua. Cái cảm giác lạ lẫm, lo âu, sợ hãi với chu kỳ phụ nữ đầu tiên vẫn còn nguyên vẹn, bắt đầu rồi đấy, sẽ bắt đầu từ đây, một trang mới với những cảm xúc mới. Tôi không thể quên cơn xúc động bột phát đó, nó hiển hiện một cách cụ thể, rõ ràng, minh chứng tuyệt vời của tuổi thanh xuân chạm ngõ. Cho đến khi không thể khác được, vào một ngày đẹp trời, chu kỳ đó chấm dứt theo lẽ tự nhiên, thì tôi tin rằng, việc người phụ nữ chính thức bước vào thời kỳ mãn kinh trở nên vô cùng xúc động, hoặc tỏ ra nhẹ nhõm, hoặc xáo trộn, hoang mang, thậm chí bật khóc vì nuối tiếc quá khứ là điều dễ hiểu.

Tôi đã không còn ngạc nhiên khi chứng kiến chị tôi, người đàn bà da bắt đầu nhăn, tóc bắt đầu điểm bạc nhưng yêu đương vô cùng say đắm. Mỗi tuần, chúng tôi lại gặp nhau trong căn nhà xinh đẹp của chị, nghe chị say sưa kể về người đàn ông của chị, rằng họ ở xa nhau, nhưng luôn sống trong trạng thái khao khát và mỗi lần hội ngộ là mỗi lần lửa tình bùng cháy, mà bí quyết không chỉ nằm ở những viên thuốc Bảo Xuân.

Có người nói: Chị đang hồi xuân.

Tôi không thích khái niệm hồi xuân, bởi phụ nữ luôn luôn xuân thì.

Những va vấp, khổ đau hay thử thách gian nan của cuộc đời chỉ khiến người phụ nữ trở nên bền gan, dũng cảm, và cẩn trọng hơn, nhưng sự ngọt ngào vì được yêu sẽ là mãi mãi. Hạnh phúc thì khó lòng che đậy, và phụ nữ chẳng cớ gì phải thẹn thùng giấu diếm. Nên trong một bữa tiệc sinh nhật mà tôi được mời đến, hình ảnh người đàn bà năm mươi tự tin mặc chiếc váy thướt tha, mỉm cười hân hoan với người bạn nhảy trong điệu Tango đa tình đã in đậm trong tâm trí tôi đến nỗi, tôi suýt nữa muốn trở thành “cô ấy”. Tại sao không? Sức tàn phá của thời gian hay mặc cảm về cân nặng, sự suy tàn của hoóc-môn sinh dục trong cơ thể đã khiến chúng ta đôi lúc trở thành những bà già khó ưa, vô dụng hay nổi cáu, hoặc xa lánh đàn ông, sợ sex, khi thời thiếu nữ tung tăng đã nằm ở một khoảng rất xa trong ký ức. Chúng ta ngăn bản thân quyền được dấn tới, quyền được đòi hỏi, được săn sóc, âu yếm, được tận hưởng. Chúng ta đã quên rằng, những trang sách đầu tiên đầy háo hức, gợi mở, nhưng những trang sách cuối cùng mới là những trang cần đọc nhất.

Nên tôi thật cảm kích trước những người đàn ông đã ở lại bên vợ mình cho đến cuối cuộc đời, không ngại ngần đánh thức cô gái đôi mươi ẩn sâu bên trong người đàn bà họ đã lựa chọn, để trao đi và nhận về, dù chỉ là những cái nắm tay, hay những nụ hôn âu yếm vào buổi sáng.

Bởi phụ nữ không bao giờ ngừng yêu.

“Minh tinh màn bạc Trung Quốc Lưu Hiểu Khánh là một điển hình cho mẫu phụ nữ mãi mãi tuổi thanh xuân. Ở tuổi 63, bà quyết định lên xe hoa với Vương Hiểu Ngọc, một doanh nhân thành đạt, người đã theo đuổi Lưu Hiểu Khánh trong thời gian rất dài. Đám cưới long trọng được diễn ra tại nhà thờ Valley Presbyterian ở San Francisco (Mỹ). Phút trao nhau nhẫn cưới chồng Lưu Hiểu Khánh nói rằng: "Hiểu Khánh, Livia (tên tiếng Anh của Hiểu Khánh) thân yêu của tôi, bao nhiêu năm trời ngưỡng mộ và chờ đợi, cuối cùng hôm nay được nắm tay em, được cùng em bước vào nơi thiêng liêng này. Từ nay về sau, tôi sẽ tôn trọng em, chăm sóc em, mãi mãi yêu em thật nồng nàn. Nếu con người ta bất tử nơi Thiên quốc, tôi muốn người mãi mãi bên tôi ở nơi Thiên quốc đó là em, Livia - người tôi yêu say đắm”. Và sau đám cưới người đàn bà không tuổi ấy đã đăng một bức ảnh đời thường lên trang cá nhân và viết: "Làm việc mình thích, yêu người đáng yêu. Con đường tôi đi, nhờ có mọi người nên hạnh phúc".

Cấn Vân Khánh