- Ngu Ngơ vừa xách cặp đi làm thì Mũm Mĩm đã đứng chặn ngang cửa, nói anh không đi đâu hết, ở nhà làm bài cho con. Ngơ cười rú lên, nói cha cha chuyện lạ Việt Nam: Vợ bắt chồng nghỉ việc nhà nước, ở nhà làm hộ bài cho con.

Mũm Mĩm vẫn nghiêm mặt, nói đây không phải bài thường, bài thi đua không làm không được, anh nghỉ việc một buổi không chết ai. Ngu Ngơ trố mắt nhìn Mĩm Mĩm, nói bài gì lại bài thi đua, mà thi đua thì cứ ra sức thi đua sao lại phải làm bài. Bé Nhím lon ton cầm tờ đầu bài ra, nói bố ơi, bài đây này! Cô bảo tha hồ nhờ bố mẹ anh chị, miễn có bài là được. Mà bố cũng không phải làm đâu, bố chỉ cần chép lại. Đây là thi, quan trọng lắm. Không nộp bài cô cho hạnh kiểm kém! Ngu Ngơ vẫn không hiểu, trố mắt há mồm nhìn con, nói thi cái gì lại chấm điểm hạnh kiểm. Mũm Mĩm lườm Ngu Ngơ, nói có thế mà anh cũng không hiểu, thi tìm hiểu. À, hiểu rồi. Ngu Ngơ rơi phịch xuống nền nhà ngao ngán. Tưởng thi gì chứ thi thứ này thì học trò có thoát đằng trời. Một năm có đến vài chục cuộc thi tìm hiểu. Cuộc thi nào cũng quan trọng. Không quan trọng, không ý nghĩa ai bày đặt ra thi cử làm gì. Nhìn cái đề bài mấy chục câu hỏi, Ngu Ngơ méo mồm rên rỉ, nói thiếu gì cách tìm hiểu, sao cứ phải thi hả. Mũm Mĩm kéo Ngu Ngơ ngồi xuống, ra cái vẻ giảng giải cho Ngơ, nói không thi làm sao trẻ con biết mà thực hiện. Thi chẳng qua là cách khuyến dụ trẻ con tự tìm hiểu lấy vấn đề cần tìm hiểu. Không tìm hiểu không được, người ta giáo dục trẻ con thông qua thi tìm hiểu. Hay thế, trúng thế anh còn kêu ca! Ngu Ngơ nhăn nhó, gãi đầu bứt tai, nói nhưng sao thi khó thế này? Bố nó cũng chẳng biết đường nào mà lần nữa là đứa trẻ con hỉ chưa sạch mũi? Sao thi dài thế này, hỏi trẻ con mà tràng giang đại hải, dây cà dây muống thế à? Sao thi nhiều thế này, đầu tháng vừa thi xong, cuối tháng đã thi. Thi đề bộ, thi đề ngành, thi đề cấp trung ương, thi đề cấp tỉnh, huyện... tùm lum tùm la. Cuộc thi nào cũng nhằm vào lũ trẻ hỉ chưa sạch mũi. Mũm Mĩm lôi cổ Ngu Ngơ dậy, nói ngồi đó mà thắc mắc. Thi cử kiểu này, không lấy trẻ con ra thi thì lấy đâu ra số lượng để báo lên trên, để khoe với thiên hạ cuộc thi đã thành công rực rỡ, hết vạn bài này đến vạn bài kia ... hả hả. Ngu Ngơ cười khục khục, nói thế gọi là thi à? Thi làm hộ, thi photo, thi quay cop…hu hu. Mũm Mĩm thở hắt ra, nói thi vậy đó, người ta chỉ cần tìm, không cần hiểu. Ngu Ngơ ôm bụng cười lăn lộn, nói ối cha mẹ ơi, tìm hiểu mà chỉ cần tìm, không cần hiểu. Học trò không tìm được thì đã có bố mẹ học trò. Mũm Mĩm gật đầu chém tay, nói đúng. Ngu Ngơ nói nhược bằng bố mẹ không tìm được thì có cô giáo tìm cho. Mũm Mĩm gật đầu chém tay, nói đúng. Ngu Ngơ nói học trò bận học không chép được thì bố mẹ anh em lo mà chép. Mũm Mĩm nói đúng. Ngu Ngớ nói Lớp cần số lượng của lớp, trường cần số lượng của trường, sở cần số lượng của sở. Nếu không đủ số lượng thì mất điểm thi đua. Ở đâu không biết chứ giáo dục dứt khoát phải thi đua, không thi đua làm sao ra được giáo dục! Học được thì học, chả học được thì thôi, chứ điểm thi đua dứt khoát phải có. Mũm Mĩm gật đầu chém tay lia lịa, nói đúng đúng đúng, anh làm gì được người ta nào. Vợ chồng theo cãi nhau, bé Nhím chạy đi đâu mất, suốt tuần không nghe nó nhắc, Ngu Ngơ chắc mẩm chuyến này nhà trường tha cho. Nhà trường tha thật, cuối tháng bé Nhím đi học về khoe rối rít, nói bố mẹ ơi, trường con được giải nhất. Ngu Ngơ cười hì hì, nói giải nhất số lượng chứ gì? Bé Nhím dẩu môi, nói cả chất lượng nữa. Ngu Ngơ Mũm Mĩm ngơ ngác nhìn nhau, nói cô con giỏi thế sao? Bé Nhím cười toe, nói vâng, cô con giỏi lắm. Cô con lên chỗ ra đề thi xin đáp án về chép lại cho cả trường. Ngu Ngơ Mũm Mĩm cười rũ, nói tài thật tài thật, ra đề rồi cho chép luôn đáp án thế gọi là thi, tài đến thế là cùng. Bé Nhím nhoẻn miệng cười ngon lành, nói con không biết. Con chỉ biết trường con được giải nhất mà thôi, he he. Ngu Ngơ nói thế con biết thi tìm hiểu cái gì không. Bé Nhím ngúng nguẩy lắc đầu, nói không, làm sao con biết được. Cô đem đáp án về, phô tô cho một đứa một bản, con đem về nhờ mẹ chép, con chỉ việc đi nộp. Con có biết trong đó viết cái gì đâu. Ôi trời ơi, Chúa ơi, Phật ơi... Giáo dục ơi! Nguyễn Quang Lập