Cưới nhau được 2 năm nhưng Hải và Tình vẫn sống chung với ba mẹ. Mẹ chồng là một người kỹ tính. Với bà, con dâu là phải biết làm được mọi việc.

Khi me chong 'ngua mat' - Anh 1

Bà tuyên bố với Tình rằng: “Bà ghét cay ghét đắng việc con dâu sai khiến chồng”, bà còn dằn mặt: "Trước đây tôi về làm dâu nhà chồng là phải tự thân vận động không cậy nhờ ai mà có sao đâu, nay vẫn sống sờ sờ ra đấy".

Khác với tính khí của mẹ chồng, Tình là cô gái mới lớn lại xuất thân từ gia đình cán bộ trí thức nên tính tình phóng khoáng, vô tư.

Đã không ít lần Tình làm mẹ chồng bực mình khó chịu, đó là lúc đang ăn cơm, có cả ba mẹ chồng mà Tình vẫn gắp miếng đùi gà bỏ vào bát của chồng rồi nói lời yêu thương. Lúc thì Tình lại í ới nhờ chồng lấy hộ bộ quần áo hay đồ lót để quên trên phòng, mang xuống nhà tắm.

Thấy con dâu cứ hớn ha hớn hớn, bà cảm thấy khó chịu, gai mắt. Tối đó, Hải vừa đi làm về, bà bảo anh ngồi xuống rồi dằn mặt: “Con dạy vợ như thế là không được, đàn ông là phải cho ra đàn ông, phải cương quyết thì vợ nó mới sợ, ai đời làm chồng lại đi lấy đồ lót cho vợ bao giờ.

Các cụ ngày xưa nói: “Dạy con thì dạy thủa còn thơ, dạy vợ, dạy thủa mới đưa vợ về”. Nếu con không lên gân, nắn cốt với nó thì sau này nó sẽ đè đầu cởi cổ con cho mà xem”.

Buổi tối hôm sau, cả nhà ngồi dưới phòng khách xem phim truyền hình dài tập, đang xem đến hồi gay cấn, Tình đang hưng phấn bàn luận về tình huống trong phim thì Hải cho luôn một câu: “Em thì biết gì mà bình với chả luận. Không xem thì đi ngủ cho người khác xem”.

Sáng hôm sau, Tình dậy sớm chuẩn bị món cơm rang bữa sáng cho cả nhà ăn để rồi còn đi làm. Hải ăn một miếng rồi vứt luôn đôi đũa xuống bàn: “Cô hỏi xem mẹ tôi rang thế nào mà cô rang kiểu này. Cơm một đường, trứng một nẻo, dầu thì bỏ ít. Rang cơm thế này mà ăn được ạ”.

Mẹ chồng thấy con trai dạo này ra dáng "trượng phu" thì thích ra mặt, bà cũng làm bộ làm tịch chê bai Tình đủ điều. Từ khi mới bắt đầu về làm dâu, mẹ chồng đã nói bóng gió với Tình là nên ở nhà chăm lo cho gia đình, đàn bà thì cần gì kiếm tiền, chỉ cần làm một người nội trợ tốt là đủ.

Nhưng với suy nghĩ của Tình lại khác, một người tốt nghiệp đại học loại ưu như mình thì không thể vứt bỏ tấm bằng đại học để rồi chỉ để quanh quẩn trong nhà với những công việc vặt vãnh được.

Tình lại càng không muốn cuộc sống của mình lại phụ thuộc hoàn toàn vào người khác nên lẫn lữa mãi, đôi khi lại lảng sang chuyện khác. Đến khi có con thì sự thể lại khác, mẹ chồng năm lần bảy lượt ép Hải bắt Tình phải ở nhà nhưng cũng chẳng ăn thua gì.

Sinh con xong 4 tháng Tình vẫn phấn son đi làm bình thường, mẹ chồng bực lắm, ngày nào bà cũng đợi sẵn ở cổng để xem con dâu có động thái gì không? Bà cứ nói kháy, nói mẽ, để ép Tình ở nhà. Lúc đầu thì bà dỗ ngon, dỗ ngọt: “Con còn nhỏ, chị ở nhà mà ôm con, con cứng cáp, hẵng đi làm”.

Ngon ngọt không được thì bà đay nghiến: “Đi làm mà lúc nào cũng phấn son lòe loẹt, như mời gọi bọn đàn ông vậy?”. Lúc nào Tình đi làm về muộn thì bà chì chiết từ lúc về đến lúc ăn cơm. Đến khi về phòng ngủ Tình cũng đâu được yên, vợ chồng lại cãi vã nhau liên tục vì những chuyện từ mẹ chồng mà ra.

Hải từ một người chồng thông cảm, yêu thương vợ, vậy mà nay đứng về phía mẹ, lúc nào cũng bênh mẹ chằm chằm. Mỗi lần mẹ mắng vợ, Hải đều gọi vợ lên phòng riêng để nhiếc móc thêm: “Em xem thế nào chứ anh thấy không ổn đâu. Mẹ già rồi sao em cứ làm mẹ phật lòng hoài. Anh thấy chẳng có cô con dâu nào cứng đầu như em cả”.

Như thành thói quen hễ cứ thấy mẹ mắng vợ là Hải lại hùa vào mạt sát vợ. Nghe những lời từ người chồng mà mình yêu thương nói, Tình chỉ biết ngậm ngùi trong nước mắt chứ chẳng biết phải làm sao. Sau một thời gian chán nản, Tình đành ở nhà chăm con.

Nhưng khốn nỗi, thời gian ở nhà nhiều, mẹ chồng, nàng dâu lại đụng mặt nhau liên tục nên càng phát sinh nhiều thứ mâu thuẫn sâu sắc. Khi con bị sốt, Tình lấy nước mát lau người cho con thì mẹ chồng sừng sộ: “Cô giết cháu tôi đấy à? Nó đang sốt thì phải cuốn chăn cho nó đỡ lạnh chứ?”.

Tình lấy cơ sở khoa học ra giải thích nhưng mẹ chồng một mực không nghe: "Tôi không khiến cô dạy, tôi có kinh nghiệm chăm con cả vài chục năm nay rồi cô hiểu chưa?”. Lẽ ra Hải phải hiểu hơn mẹ mình, đứng ra bảo vệ vợ nhưng anh đã không làm điều đó mà còn lớn tiếng nhục mạ Tình: “Cô muốn gì? Không được đi làm nên giờ cô định giờ trò hại con à? Cút ngay ra khỏi nhà tôi, để con ở lại”.

Giờ Tình mới thấy mình quá ngốc và hối tiếc khi đã không tìm hiểu kỹ về gia đình nhà chồng để bây giờ ra nông nỗi này.