Khóc lóc, van xin bố mẹ đừng buộc chị phải trở về ngôi nhà mà hàng ngày chị phải chịu những lời chì chiết của người chồng mang mác “tri thức”.

Cho đến tận bây giờ, chị Hằng vẫn còn nhớ mãi nụ cười mãn nguyện của hai bên thông gia khi chị lên xe hoa về nhà chồng. Có ngờ đâu đằng sau vẻ mặt đứng đắn, lịch thiệp của Yên (chồng chị) lại là con người phũ phàng đến vậy.

Hằng vốn là cô gái giỏi giang khéo léo, chị được rất nhiều chàng trai theo đuổi. Nhưng rốt cuộc, với vẻ điển trai, sự điềm đạm, có tài và kinh nghiệm sống phong phú, chị Hằng đã dễ dàng bị Yên chinh phục.

Khi chong qua vu phu - Anh 1

Ảnh minh họa.

Trong cuộc sống vợ chồng tưởng chừng không có bất kỳ điều gì đáng phải phàn nàn và suy nghĩ. Khi chị mang thai đứa con đầu lòng, hàng ngày, anh chăm chỉ đưa đi, đón về, chịu khó nấu nướng tẩm bổ cho vợ, mọi công việc trong nhà anh lo toan hết… Tới ngày chị sinh con, niềm vui của hai bên nội ngoại còn vỡ òa vì chị sinh được cháu đích tôn cho bố mẹ chồng, anh Yên rất mực cưng chiều con trai thì gia đình chị bắt đầu lục đục.

Ban đêm, con nhỏ hay quấy khóc, không những chồng không giúp chị dỗ dành con mà tỏ thái độ bực tức, cáu bẳn vì tiếng khóc của con khiến anh mất ngủ. Những đêm sau đó, anh bắt đầu lớn tiếng mắng chị: “Vụng đến thế là cùng, có việc ru cho nó ngủ cũng không xong. Thử hỏi ở cơ quan thì cô làm việc thế nào?!”.

Được thể, bố mẹ chồng không biết chủ tâm hay bâng quơ nói đùa: “Mẹ nó vụng về, nuôi thằng cháu của bà cứ ngày một còi cọc thế này”, Yên lại lấy đó làm lý do để mình chán vợ. Chị làm gì anh cũng chê, không có lỗi gì anh cũng cố soi cho ra để quát mắng chị ầm ỏm cả nhà.

Thế còn chưa đủ, anh bắt đầu quăng, ném đồ đạc. Rất nhiêu lần, nồi niêu, xoong, chảo, bát đĩa cứ lần lượt ra đi theo những cơn tức giận của chồng. Con ốm, anh đổ lỗi cho chị, canh không vừa miệng, anh hất tung cả bàn ăn, con khóc ré lên, anh lại đập phá vô số thứ rồi gầm lên: “Cái loại người gì mà càng nói, càng không hiểu đúng là đầu óc không bằng con vật. Cô nghĩ xem, loại vợ, loại mẹ như cô có đáng bị đuổi cổ ra khỏi nhà không?!”. Chị Hằng chỉ biết vừa khóc rấm rức.

Đưa con về nhà ngoại chơi, thấy cách cho con ăn của chị không theo ý mình, anh xa xả mắng chị ngay trước mặt bố mẹ vợ. Bố mẹ vợ có nhớ con, nhớ cháu, đến nhà chơi thì thái độ anh lầm lì, cũng không không trò chuyện lấy một câu. Trong mắt Yên chỉ có bố mẹ mình là chu toàn và thấu đáo, bởi thế không thèm bàn với vợ, anh bế phắt thằng cu còn chưa rời được hơi sữa mẹ, gửi sang nhà bà nội cho ông bà nuôi. Chị can ngăn thì anh lộ rõ bản chất cục cằn, thô lỗ: “Sao cô ngu thế, ngu hết cả phần thế gian. Đã vụng về, ông bà nuôi cháu cho còn lắm chuyện".

Có lúc hai vợ chồng chỉ tranh luận chuyện vu vơ cho vui nhưng cuối cùng anh hầm hầm mặt đỏ, tía tai, chửi mắng chị bằng những lời cay độc nhất. “Chỉ cần tôi làm vỡ một vật dụng nhỏ trong nhà thôi là tôi phải hứng chịu những lời mạt sát rằng “đàn bà mà không làm được chuyện nhỏ sao làm được chuyện lớn”, rồi “tôi đã sai lầm khi lấy cô, tôi thật ân hận”.

Buông những lời lẽ miệt thị vợ mà Yên cảm thấy như không có chuyện gì, hết lần này đến lần khác. “Tôi không ngờ sao một người bề ngoài hào hoa trí thức như Yên lại có thể phát ngôn được những từ như kẻ đầu đường, xó chợ như thế. Nếu tôi ấm ức khóc, không những anh không nhún nhường mà càng tỏ thái độ hung hăng”.

Nghe những lời xấc xược, coi thường vợ của chồng: “Tao bảo mày câm họng! Mày có muốn khóc không? Mày cũng chỉ là một con đàn bà như bao con đàn bà khác, tao có thể bỏ mày nếu tao muốn”, chị choáng váng và đau đớn đến tột độ. Lắm hôm, vì quá uất ức với chồng, chị liều mạng phản ứng lại thì ngay lập tức anh cứ thế dùng tay, tát đôm đốp vào má vợ. Mặc cho chị khóc lóc van xin, anh vừa đánh vừa chửi: “Cho mày chừa cái thói cãi lại chồng. Để xem lần sau mày có dám nữa không”. Tôi ngán đến tận cổ rồi, cô còn lằng nhằng, tôi tống cổ cô ra khỏi nhà”.

Đến khi không chịu được cảnh chồng vừa chửi vừa thượng cẳng chân, hạ cẳng tay, chị khổ sở, lén lút bồng bế con về nhà ngoại…

B.Linh