Trách nhiệm của các cơ quan nhà nước ở đâu khi chi sai mục đích vốn ngân sách? Tòa sơ thẩm có thể bỏ sót tội phạm, bỏ qua không xem xét diễn biến các hành vi thiếu trách nhiệm của các cán bộ công chức tỉnh.

Ngày 29-11, TAND Cấp cao tại TP.HCM đã tuyên hủy án sơ thẩm vụ án sai phạm trong việc thực hiện hai chương trình bình ổn giá trên địa bàn tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu của ông Phạm Văn Minh (nguyên giám đốc Công ty Phú An Sinh).

HĐXX đã chấp nhận một phần kháng cáo của bị cáo này, hủy bản án sơ thẩm của TAND tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, điều tra làm rõ, xem xét dấu hiệu có đồng phạm trong vụ án.

Tai tòa, bị cáo Minh kêu oan, cho là không có ý định chiếm đoạt tiền ngân sách, chỉ là do làm ăn thua lỗ dẫn tới chậm thanh toán cho tỉnh. Bị cáo chỉ sử dụng sai mục đích đồng tiền chứ không có hành vi cấu thành tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.

Thực tế, từ tháng 8-2010 đến tháng 4-2011, Phú An Sinh đã thu mua heo với số tiền 31 tỉ đồng. Trong khi đó, số liệu này so với kết quả giám định tài chính là Phú An Sinh chỉ sử dụng đúng mục đích 10 tỉ đồng (dựa trên số heo mà công ty thu mua được theo từng thời điểm giải ngân, kèm theo chứng từ đầy đủ, hợp lệ).

Về số tiền 16,5 tỉ đồng từ chương trình bình ổn giá, bị cáo Minh cho rằng sử dụng số tiền này để mua heo, gà, mua thức ăn chăn nuôi và đã trả nợ tiền ứng trước để thực hiện hai chương trình bình ổn giá này.

Huy an vi... bo lot can bo tinh thieu trach nhiem - Anh 1

Bị cáo Minh kêu oan tại phiên xử phúc thẩm

Xử sơ thẩm tháng 5, TAND tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu đã tuyên phạt Minh 19 năm tù về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản; bồi thường số tiền hơn 7,3 tỉ đồng cho Sở Công Thương và 33,5 tỉ đồng cho Sở NN&PTNT tỉnh.

Theo bản án này, trong năm 2010, Công ty Phú An Sinh đã nhận tiền tạm ứng vốn từ ngân sách tỉnh để thực hiện chương trình phòng, chống dịch “heo tai xanh” 35 tỉ đồng; chương trình bình ổn giá tết Tân Mão 2011 là 16,5 tỉ đồng. Tuy nhiên, công ty này chỉ dùng 560 triệu đồng cho chương trình bình ổn giá và 10 tỉ đồng cho chương trình “heo tai xanh”. Số tiền còn lại, Minh sử dụng vào mục đích riêng.

Luật sư lập luận bản chất của hai chương trình mà Sở Công Thương, Sở NN&PTNT ký với Phú An Sinh là các thỏa thuận được ấn định tại hợp đồng thương mại (theo Luật Thương mại). Nếu những nghĩa vụ thương mại trong hợp đồng đó không thực hiện hoặc thực hiện không hoàn hảo thì cũng không thể lấy những hậu quả pháp lý từ việc thực thi hợp đồng làm cơ sở để truy cứu trách nhiệm hình sự.

Còn công tố cho rằng: Nếu quy kết bị cáo Minh phạm tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản thì bị cáo Minh một mình phạm tội, một mình dùng thủ đoạn để đối phó với hai cơ quan nhà nước là Sở Công Thương, Sở NN&PTNT được hay không? Trách nhiệm của các cơ quan này ở đâu khi chi sai mục đích vốn ngân sách của nhà nước? Trong trường hợp xét xử Minh về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản thì tòa sơ thẩm đã có thể bỏ sót tội phạm, bỏ qua không xem xét diễn biến các hành vi thiếu trách nhiệm của các cán bộ công chức tỉnh… Việc buộc tội chưa rõ ràng, chặt chẽ, VKS đề nghị HĐXX hủy bản án sơ thẩm để điều tra lại, làm rõ xem có đồng phạm trong vụ án không, tránh bỏ lọt người, lọt tội.