Lâu lắm rồi, sân khấu Việt mới lại có dự án nhạc kịch gây nhiều tò mò và được công chúng săn lùng nhiều đến thế như dự án “Hope” (Mộng ước). Đúng như tên gọi, “Hope” thực sự đã hiện thực hóa được không ít mộng ước sáng tạo nghệ thuật chân chính của những người làm nghệ thuật trẻ hôm nay.

Những đêm diễn liên tục “cháy vé”

Làm nghệ thuật, phần thưởng lớn nhất và cũng khó nhất với những người sáng tạo là làm sao để được công chúng đón nhận một cách nhiệt thành nhất, đông đảo nhất. Trong bối cảnh sân khấu Việt, đặc biệt là sân khấu nhạc kịch, đìu hiu, Dự án nhạc kịch “Hope” (“Mộng ước”) của đạo diễn trẻ Nguyễn Phi Phi Anh (PPAN) đã làm được điều “bất thường” đó. “Hope” bao gồm 3 vở diễn: “Đêm hè sau cuối” (tháng 10), “Góc phố danh vọng” (tháng 11) và “Mộng ước không xa vời” (tháng 1/2017) sẽ kéo dài từ tháng 10/2016 đến đầu năm 2017 với 35 buổi biểu diễn.

Hai vở diễn đầu tiên của Dự án: “Đêm hè sau cuối”“Góc phố danh vọng” đều đã liên tục “cháy vé” ngay khi công chiếu. Tháng 10 vừa qua, vé của 4 đêm diễn cuối cùng của “Đêm hè sau cuối” đều được khán giả tìm mua và tạo thành cơn “sốt” vé chưa từng có. Đã lâu lắm rồi sân khấu kịch mới chứng kiến cảnh khán giả săn lùng, xếp hàng dài trước giờ diễn. Hệ thống bán vé Online, đường dây nóng và điểm bán vé tại Trung tâm văn hóa Pháp – L’Espace (24- Tràng Tiền, Hà Nội) đều hoạt động hết công suất.

'Hope'- hien thuc hoa nhung mong uoc nghe thuat - Anh 1

Sau khi kết thúc toàn bộ 13 đêm diễn, dự án nhạc kịch Hope của đạo diễn Nguyễn Phi Phi Anh tiếp tục thực hiện vở thứ 2 mang tên “Góc phố danh vọng”, chính thức khai màn vào tối 7/11. Một lần nữa, khán phòng L’Espace không còn một chỗ trống. Một lần nữa, nhạc kịch Hope của Nguyễn Phi Phi Anh và “đồng bọn” lại làm bùng lên cơn “sốt” vé. Sau đêm diễn mở màn vào tối 7/11, BTC cũng thông báo toàn bộ 2.000 vé của 7 đêm diễn “Góc phố danh vọng” đã được bán hết nhưng vẫn còn rất nhiều khán giả hỏi mua.

Những sự tò mò không dễ có

Thực ra, không khó để lý giải sự “sốt vé” của “Hope”. Từ tên gọi đến cách thức thể hiện, “Hope” mang đến cho công chúng sự tò mò đặc biệt. Tò mò kiểm chứng tài năng của Nguyễn Phi Phi Anh, người mới 25 tuổi nhưng đã có những thành công vang dội trên con đường nghệ thuật. Tò mò bởi ngay cả giới trong nghề cũng chưa hiểu phiên bản nhạc kịch không hàn lâm sẽ diễn ra như thế nào? Tò mò bởi “Hope” là dự án nhạc kịch thuần Việt hiếm hoi tổng hợp nhiều cái đặc biệt: Từ phần âm nhạc là các bài hát đình đám của các ca sĩ quốc tế như Lady Gaga, Bruno Mars, Britney Spears … đến những giai điệu kinh điển của các vở nhạc kịch nổi tiếng như Cabaret, Grease, Nine; Đặc biệt hơn cả là những bài hát, các vở diễn trên lại được chuyển thể hoàn toàn ra tiếng Việt…;

Tò mò cả ở khâu diễn viên. Góp mặt vào vở “Đêm hè sau cuối” là 35 diễn viên, phần lớn họ đều không học nghệ thuật chuyên nghiệp, mà theo đuổi nghệ thuật bằng năng khiếu, sự say mê và thái độ nghiêm túc trong luyện tập. PPAN gọi chung những diễn viên của mình là “Artistars” – những người tuy không phải “nghệ sĩ”, không phải “ngôi sao” nhưng lại tỏa sáng theo một cách nào đó của riêng họ! Họ tập luyện để có thể thể hiện hết khả năng trên sân khấu nhạc kịch, kết hợp nhuần nhuyễn giữa vai trò hát như một ca sĩ, nhảy như một vũ công, diễn như một diễn viên và cháy hết mình bằng nhiệt huyết của cả ba người cộng lại.

'Hope'- hien thuc hoa nhung mong uoc nghe thuat - Anh 2

Trong “Góc phố danh vọng” , khán giả sẽ gặp lại ba diễn viên chính vào vai Rudolph, Roxanne và Flint – đó là Vũ Đỗ Quang Minh (Top 20 So You Think You Can Dance 2015), Nguyễn Việt Nga, Bùi Minh Quân (Top 3 Vietnam Idol 2015) – những người gắn bó với dự án từ những ngày đầu tiên. Bên cạnh đó là sự góp giọng của nữ ca sĩ Bảo Trâm (Vietnam Idol 2012) cho vai nữ chính Roxanne và Trần Quốc Khánh – thí sinh đội Đàm Vĩnh Hưng trong cuộc thi The Voice 2015.

Ngoài ra, để đảm bảo âm thanh trung thực, sống động, âm nhạc sẽ được chơi “sống” trên sân khấu. Mỗi vở do 17 nhạc công phụ trách.

Nhạc kịch sẽ không còn xa xỉ

Trên tất cả, thành công của dự án “Hope” được đánh giá là nhờ phần lớn vào óc sáng tạo đến không ngờ và những mộng ước nghệ thuật đáng trân trọng của chàng đạo diễn trẻ tuổi Nguyễn Phi Phi Anh. PPAN sinh năm 1991 tại Hà Nội, từng giành học bổng du học toàn phần bốn năm tại trường phổ thông Singapore là Anglo-Chinese School. Anh cũng theo học 5 năm tại Hampshire College, Massachusetts, Mỹ với chuyên ngành Sân khấu Điện ảnh. Từ nhỏ, Phi Anh sớm bộc lộ khả năng về nghệ thuật. Anh từng có tranh cá nhân được trưng bày tại Bảo tàng Mỹ thuật Singapore ở tuổi 19. Cách đây 3 năm, cũng chính Phi Anh đã viết kịch bản, làm đạo diễn và nhà sản xuất cho nhạc kịch Góc phố danh vọng, Đêm hè sau cuối. Phi Anh từng thực hiện một bộ phim truyện nhựa dài 92 phút, quay hoàn toàn theo chiều dọc. Ngoài ra, anh từng làm việc tại Walt Disney, tham gia một số dự án điện ảnh tại Hollywood với nhiều vai trò như trợ lý sản xuất hay dựng phim.

Trẻ người nhưng nghĩ suy trong PPAN lại không hề “non dạ” chút nào. Trước tiên là kỳ vọng của PPAN và ê kíp muốn nhạc kịch sẽ không còn xa xỉ. PPAN muốn biến “Hope” trở thành một sân chơi văn minh, với những chương trình nghệ thuật, giải trí chất lượng cho khán giả Hà thành. “Một trong những “Mộng ước” của chúng tôi khi khởi động dự án Hope chính là được nhìn thấy thật nhiều khán giả ở mọi tầng, mọi tuổi, mọi giới cùng nhau vào rạp hát, cùng ngồi xem nhạc kịch và cùng cảm nhận một niềm lạc quan ánh lên giữa những lo toan hàng ngày”– PPAN tâm sự. Chất lượng nhưng với giá “bình dân”.

'Hope'- hien thuc hoa nhung mong uoc nghe thuat - Anh 3

Dự án “Hope” hướng tới “nhạc kịch không hàn lâm”, dành cho mọi đối tượng khán giả từ trí thức đến học sinh, sinh viên, người lao động… với mức giá khá “mềm” (từ 200.000 – 300.000 đồng), cả mức giá đặc biệt 99.000 đồng nhằm hướng đến phân tầng khán giả đặc biệt – những người chưa từng đặt chân, ít có cơ hội, hoặc không bao giờ có nhu cầu bước vào rạp xem biểu diễn nghệ thuật, do hoàn cảnh kinh tế không cho hay gói vé ưu đãi chỉ 199.000 đồng dành riêng cho đối tượng khán giả đang là học sinh, sinh viên trên khắp địa bàn Hà Nội…

Mở cánh cửa tương lai của sân khấu

Thêm nữa, không nói, nhưng qua những gì làm với “Hope”, chàng đạo diễn trẻ muốn hướng đến sự “tử tế” trong lao động nghệ thuật. Đơn cử như câu chuyện sử dụng 35 nghệ sĩ không chuyên của PPAN. Thông qua màn trình diễn thành công của họ, PPAN muốn khẳng định chân lý: Con đường duy nhất để đặt chân tới “danh vọng” là đam mê và khổ luyện. Những nghệ sĩ đến với “Hope” với tất cả sự trong sáng, đam mê, không màng cả cát-sê, nhưng lại chịu áp lực rất lớn và khổ luyện dưới sự khắt khe và cầu toàn của PPAN.

Trong buổi ra mắt dự án “Hope” tại Hà Nội, NSND Lê Khanh cho rằng: “Mộng ước của PPAN và các cộng sự trẻ tuổi đang nỗ lực thực hiện chính là niềm hy vọng của nghệ thuật Việt trong tương lai. Đó là làm ra những tác phẩm vừa có giá trị nghệ thuật, vừa có tính giải trí”. Còn theo nhà nghiên cứu và phê bình Nguyễn Thị Minh Thái, “Việt Nam cũng có những thể loại nhạc kịch thông qua các hình thức diễn xướng như tuồng, chèo, cải lương. Nhưng việc mà đạo diễn 9X “Việt hóa” thành công thể loại Broadway, mang dáng dấp và bản sắc Việt để nói về văn hóa Việt giống như tìm được chiếc chìa khóa để mở cánh cửa tương lai của sân khấu”.

Đúng như tên gọi của vở nhạc kịch sẽ được trình diễn cuối cùng của dự án “Hope”: “Mộng ước không xa vời”, với những đam mê nghệ thuật nghiêm túc, những sáng tạo không ngừng nghỉ, chính những người làm nghệ thuật trẻ như PPAN đang khiến chúng ta có quyền hy vọng: Nghệ thuật tử tế, chân chính sẽ không bao giờ xa vời. Sân khấu luôn luôn là thánh đường, tương lai của sân khấu sẽ luôn bừng sáng, chừng nào sân khấu vẫn còn chứa đựng nhiều mộng ước đáng trân trọng của những người làm nghệ thuật trẻ.

Thư Hà