Mới đây, TAND TP Cần Thơ xử sơ thẩm đã chấp nhận yêu cầu của ông ĐHA, buộc vợ chồng bà NTT và người liên quan trả lại cho ông hai căn nhà kiểu biệt thự cũ có diện tích hơn 500 m2, hai nhà vệ sinh và hơn 5.000 m2 đất trồng cây lâu năm và lúa…

Theo hồ sơ, toàn bộ khối tài sản trên là của mẹ ông A. Sinh thời, mẹ ông A. nhận bà T. về nuôi từ lúc tám tuổi, bà T. gọi mẹ ông A. bằng bà ngoại. Bà T. ở cùng nhà và canh tác đất của mẹ ông A. Do chồng bà T. thường lấy trộm đồ trong nhà đem đi bán nên mẹ ông A. không muốn cho vợ chồng bà T. ở trong nhà nữa. Năm 1990, ông A. đã được mẹ ủy quyền kiện yêu cầu vợ chồng bà T. phải giao trả nhà lại cho bà; tòa án đã buộc vợ chồng bà T. phải trả lại nhà cho mẹ ông A.

Ngày 16-4-1991, cơ quan thi hành án lập biên bản ghi nhận về việc mẹ ông A. chấp nhận cho vợ chồng bà T. ở lại trong nhà đến khi mẹ ông A. chết. Sau này, khi tài sản được thừa kế cho ai thì người đó có quyền cho hay không cho vợ chồng bà T. ở nữa. Bốn ngày sau, mẹ ông A. lập một di chúc cho vợ chồng bà T. sáu món tài sản để làm ăn (thực chất là toàn bộ nhà cửa, đất vườn, đất ruộng của mẹ ông A.).

Gần năm tháng sau, mẹ ông A. lập một tờ di chúc khác hủy bỏ toàn bộ nội dung di chúc đã cho bà T. kể trên. Đồng thời, bà tặng cho con ruột của mình là ông A. toàn bộ tài sản nêu trên.

Năm 1992, ông A. được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (giấy trắng) trên toàn bộ tài sản mẹ cho.

Năm 1993, mẹ ông A. chết nhưng vợ chồng bà T. vẫn không trả lại nhà, đất như đã thỏa thuận. Từ đó, ông A. kiện bà T. về tranh chấp chia thừa kế nhưng bị TAND Tối cao hủy án, rồi tạm đình chỉ giải quyết vì thời điểm đó chưa có hướng dẫn cụ thể. Sau đó, tòa đình chỉ giải quyết vì cho rằng vụ án đã được giải quyết bằng bản án năm 1990 rồi…

Năm 2014, ông A. kiện lại bà T. đòi tài sản là nhà, đất cho ở nhờ nhưng do vụ án phức tạp nên đến hôm nay tòa mới xử sơ thẩm. Tại tòa, đại diện cho bà T. cho rằng bà có di chúc của mẹ ông A. cho toàn bộ tài sản nên không đồng ý trả lại nhà, đất cho ông A.

Tòa cho rằng năm 1990 ông A. đại diện ủy quyền cho mẹ đòi nhà, đất cho bà T. ở nhờ và bản án đã có hiệu lực, đã thi hành án xong (có biên bản thỏa thuận cho bà T. ở đến khi mẹ ông A. chết). Đến nay, tài sản của mẹ ông A. đã thừa kế cho ông và ông đã được cấp giấy vào các năm 1992, 2010 nên việc ông A. kiện đòi lại tài sản là đúng pháp luật. Vợ chồng bà T. tuy ở trên đất này đã lâu nhưng năm 1991 tại cơ quan thi hành án, hai bên đã thỏa thuận bà T. được ở nhờ đến khi mẹ ông A. chết. Từ đó, tòa buộc vợ chồng bà T. phải trả lại nhà, đất cho ông A.

Nếu bị đơn kháng cáo thì vụ kiện của ông A. vẫn chưa kết thúc, dù ông đã trải qua hơn 20 năm ròng rã theo kiện.