Wyoming là một bang rộng thứ 10 nước Mỹ nhưng lại chỉ có hơn nửa triệu người sống. Cheyenne là thủ phủ bang, nơi tôi bay đến cũng chỉ có hơn 70.000 người.

Tình cờ tôi đọc được bản tin rao đấu giá thị trấn “nhỏ nhất nước Mỹ” Buford trên VnExpress.net với giá khởi điểm là 100.000 USD nên bắt đầu quan tâm. Thú thật lúc đó tôi cũng chưa có suy nghĩ nhiều về việc mua để làm gì. Tôi chỉ nghĩ đơn giản, rằng IDS là công ty phân phối, nếu có những “bàn đạp tinh thần” như thế này ở Mỹ thì việc phát triển thương hiệu và giới thiệu sản phẩm ở Mỹ cũng sẽ thuận lợi hơn.

>> Phạm Đình Nguyên - doanh nhân mua thị trấn Mỹ
>> Doanh nhân người Việt mua một thị trấn ở Mỹ

Tác giả bài viết - người chủ mới của thị trấn Buford thuộc bang Wyoming của Hoa Kỳ. Ảnh: VnExpress

Vấn đề còn lại là tài chính, tôi may mắn nhận được sự hỗ trợ, giúp đỡ của bạn bè và người thân nên quyết tâm thực hiện kế hoạch này.

Đầu tiên tôi phải xin visa vào Mỹ. Sau khi điền mẫu đơn trên mạng, tôi xin hẹn phỏng vấn. Lịch hẹn chỉ có thể từ ngày 15/4, trong khi ngày đấu giá là 5/4. Coi như thua, tôi định sẽ đấu giá trên mạng, thay vì phải đi đến đó. Tuy nhiên, tôi cũng viết email xin phỏng vấn gấp mà chẳng có hy vọng gì. Chỉ 4 tiếng sau, đại sứ quán Mỹ trả lời là tôi có thể được phỏng vấn bất cứ lúc nào vào tuần sau.

Lần đầu tiên đến Mỹ

Thị trấn Buford chỉ có một ngôi nhà. Ảnh: VnExpress

Khi làm thủ tục ở quầy vé, nhân viên hãng hàng không còn hỏi đi hỏi lại: “Anh có chắc là đi đến Cheyenne? Chỗ này ở đâu mà em chưa thấy ai đi?”.

Đón tôi ở sân bay Cheyenne là người đại diện của tôi, cô Rosie Weston. Đây lại là một may mắn nữa khi tôi được làm việc với Rosie, một người không chỉ chuyên nghiệp, có trách nhiệm mà còn rất là hiếu khách.

Bà Rosie (trái) - người đại diện đáng mến của tân chủ nhân thị trấn Buford. Ảnh: VnExpress

Còn công ty tổ chức đấu giá là Williams & Williams, có trụ sở ở bang Oklahoma. Theo quy định, hãng đấu giá này sẽ tính thêm 3% chi phí môi giới đối với người mua. Họ sẽ trích một nửa (1,5%) cho công ty đại diện cho người mua (cô Rosie).

Sáng hôm sau, Rosie đến đón chúng tôi cùng đi Buford, cách Cheyenne khoảng 60 km. Ngày hôm đó, thời tiết rất xấu. Đã sang tháng tư rồi mà tuyết vẫn còn, gió thì lạnh như cắt...

Hôm đó cũng là ngày mà khách đấu giá được vào xem. Một người bảo vệ được hãng đấu giá thuê đã có mặt ở đó để mở cửa cho chúng tôi vào, vì ông Don Sammons (chủ thị trấn) đã không còn ở đây từ tháng Giêng năm nay. Nghe nói, ông đã dọn nhà sang bang Colorado, giáp với Wyoming.

Trong cửa hàng tiện lợi bán rất nhiều mặt hàng, chủ yếu là nhắm đến những khách vãng lai lái xe xuyên bang hoặc một cư dân sống ở những thị trấn gần bên. Họ đến đổ xăng, uống một cốc cà phê nóng, mua một ít thức ăn cũng như đồ lặt vặt. Tại đây còn bán những chiếc áo thun hoặc chiếc cốc lưu niệm “Buford: thị trấn nhỏ nhất nước Mỹ”. Nhân viên bảo vệ cho biết, trong những ngày này có rất nhiều người muốn vào mua những chiếc áo thun in hình Don Sammons với giá 15 USD trước khi thị trấn có thị trưởng mới.

“Xin chúc mừng!”

Ngay buổi sáng hôm đấu giá, các đài truyền hình lớn như CNN, CBS đã đưa tin về cuộc đấu giá báo hiệu một ngày bận rộn của báo chí. Điều này quả không sai.

Trạm xăng duy nhất của thị trấn Buford. Ảnh: VnExpress

Từ 10h sáng, trong khi chỉ có lác đác một số người đến làm thủ tục đấu giá thì các phóng viên, đài truyền hình lớn, thậm chí có cả đài CCTV (Trung Quốc) cũng đã “dàn binh bố trận” sẵn. Họ tranh thủ ghi hình từ pa-nô chỉ đường, trạm xăng, bên trong ngôi nhà cho đến các hộp thư bưu điện, các xe kéo, xe dọn tuyết…

Vì buổi đấu giá tổ chức ngoài trời bên ngoài cửa hàng tiện lợi, nên hãng còn thuê thêm 4 chuyên viên đấu giá khác đứng 4 góc để không rời mắt khỏi 20 người tham gia đấu giá.

Theo quy định, nếu đấu giá online thì người đấu giá sẽ phải đóng tiền đặt cọc 50.000 USD trước buổi đấu giá. Còn đấu giá tại chỗ, thì người đấu giá thắng cuộc buộc phải đặt cọc 10% ngay sau được thông báo thắng cuộc. Họ sẽ viết liền cái cheque và trao ngay cho hãng đấu giá và hoàn tất thanh toán sau 30 ngày.

Cuộc đấu giá diễn ra rất nhanh, chỉ khoảng 11 phút. Người chủ trì liên tục đưa ra giá, và nếu ai đồng ý tham gia thì đưa thẻ màu vàng lên. Đầu tiên, mức giá mỗi lần nâng lên là 50.000 USD, sau đó càng về sau giảm xuống, thấp nhất là 10.000 USD. Người xướng giá liên tục đọc thông tin về giá đang đấu làm cho cuộc đấu giá rất sôi động. Đó cũng là lý do mà hầu hết những cuộc đấu giá chỉ gói gọn trong 3 phút.

Khi giá được nâng lên 750.000 USD, chỉ còn có tôi và một người đấu giá trên mạng. Và khi lên đến 900.000 USD thì tôi là người chiến thắng. Lúc đó, người chủ trì đấu giá đã bước về phía tôi và hét lớn “Chúc mừng!”. Tất cả như vỡ òa. Chúng tôi ôm nhau, không có gì vui hơn thế nữa.

Cái bắt tay chuyển giao giữa hai người chủ của thị trấn Buford. Ảnh: VnExpress

Sau này nhiều người cho rằng với cái giá 900.000 USD quả là hớ khi giá khởi điểm chỉ có 100.000 USD. Thực ra giá chung kết bao giờ cũng cao gấp nhiều lần so với giá khởi điểm. Các hãng đấu giá thường đưa ra giá khởi điểm thấp nhằm thu hút người tham gia.

Và vì đây là đấu giá, nên khó có thể nói đắt hay rẻ. Mỗi người tự đặt cho mình một cái giá mà mình nghĩ là hợp lý. Tôi nghĩ, mỗi người nhìn ở một góc độ khác nhau nên chuyện bình luận đắt rẻ là điều dễ hiểu.

"Cuộc trốn chạy"

Với ý định dùng Buford làm bàn đạp cho việc phát triển IDS nên tôi đã yêu cầu bên đại diện không tiết lộ thông tin cá nhân.

Sau khi tôi thắng cuộc, chỉ có ông Don Sammons và đại diện Williams & Williams, cô Rosie Weston (đại diện cho tôi) ở lại để trả lời báo chí.

Tôi được Ban tổ chức nhanh chóng đưa vào trong cửa hàng để tránh tiếp xúc với báo chí. Do có nhiều phóng viên bên ngoài nên tôi đã được 4 bảo vệ “áp tải” bí mật dẫn ra cửa sau của cửa hàng, leo qua hàng rào thấp và nhanh chóng lên xe về khách sạn.